 |
Những
Băn Khoăn Về Nạn Thuốc Giả ở Đông
Nam Á Châu
(Cảm ơn các Anh trong Bio-vn@yahoogroups đã cho phép phổ
biến trong YDNN)
Chào Quý Anh Chị:
Tôi đã từng được nghe thuốc giả
ở Đông Nam Á Châu. Đây là một kỹ nghệ
lớn và là một chuyện buồn.
Trần Mạnh Ngô (www.Yduocngaynay.com)
Anh Tuệ(Bio-vn@yahoogroups.com) viết:
Các anh chị thân mến,
Nạn thuốc giả ở Á châu là một vấn
đề quan trọng. Nếu thuốc giả chỉ
là tà dược (placebo) thì sự nguy hại sẽ chỉ
là nguy hại cá nhân. Nếu thuốc giả có chứa
hoạt chất ở lượng thấp chỉ đủ
để thoát qua định chất nhưng không
đủ lượng điều trị đưa
đến đề kháng (resistance) thì nguy hại trên
phương diên y tế công cộng sẽ rộng lớn
hơn nhiều. Do đó một trong những mục
đích chính của artemisinin project là làm sao giảm gia
thanh của dược phẩm ACT. Nếu giá dược
phẩm có thể hạ xuống thì lợi tức
làm thuốc giả sẽ giảm thiểu và có
hội làm thuốc giả cũng sẽ có thể giảm
bớt đi.
Tue
Anh Bình Nguyễn
(bio-vn@yahoogroups.com) viết:
Các anh chị thân,
Báo New York Times ngày 20 tháng 2 đưa tin về nạn
thuốc giả ở Á Châu.
Trong các mẫu thuốc thu thập (mua) ở Đông
Nam Á, cho thấy 53% thuốc chống sốt rét là những
hàng giả. Trong đó có các viên thuốc artesunate giả
của công ty Trung Quốc Guilin Pharma . Mời các anh chị
đọc thêm thông tin dưới. Ngoài ra, còn có các loại
thuốc trị bệnh và vaccine giả cũng được
bài báo nói đến! Việc quản lý chất lượng
thuốc ở Á Châu cần được nâng cao để
bảo vệ sức khỏe cho các bệnh nhân nơi
đây. "Lương y như từ mẫu".
Thân
Nguyen trong Binh, Bio-vn@yahoogroups.com
=============================================================
FYI only: nếu muốn biết thêm chi tiết, xin đọc
những references dưới đây:
http://www.nytimes.: http://www.nytimes.com/2007/02/20/science/20coun.html?pagewanted=1&_r=2&ref=health>
com/2007/02/20/science/20coun.html?pagewanted=1&_r=2&ref=health
http://topics.nytimes.com/top/reference/timestopics/people/m/donald_g_jr_mcneil/index.html?inline=nyt-per>
....
Bs Huỳnh Đỗ
Phi và các thông tin về: Thuốc
giả, thuốc nhái...
11/03/2007
Ở một tiệm bán thuốc tây...
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=190682&ChannelID=12
TTCT - Một buổi sáng thức dậy, tự nhiên
thấy miệng bị méo xệch một bên. Tôi đến
ngay bệnh viện X trên đường NVT, quận
Phú Nhuận (TP.HCM).
Sau hồi ngắm nghía, một nữ bác sĩ khả
kính cho biết: “Chú bị liệt thần kinh ngoại
biên (số 7)...”, rồi vội vã đo huyết áp,
viết giấy giới thiệu tôi đến khám tại
phòng khám tư của một tiến sĩ về tim
mạch trên đường Hoàng Văn Thụ, với
lời nhắn nhủ: “Chú phải đi gấp chiều
nay...”.
Tôi đi khám bệnh
Đúng 5g chiều. Mon men đến phòng khám tại
nhà riêng của vị tiến sĩ tim mạch đông
nghịt người. Tôi ngồi chờ đến
lượt vào khám với phiếu số thứ tự
85 trên tay. Những người thường đi khám
quen ở đây cho biết thông thường phải
điện thoại xin số thứ tự từ hôm
trước. Đứng chờ ngoài hiên hơn ba giờ
giữa một khung cảnh ồn ào, náo nhiệt, khi
kim đồng hồ chỉ 8g15, tôi được
gọi đến lượt vào khám. Cô tiếp tân ngồi
trước cửa vào phòng khám cau mặt, chẳng thèm
nhìn mặt khách, đáp gọn lỏn: “Cứ chờ
đến phiên, tôi sẽ gọi mà” như một cái
máy mỗi khi có người đến hỏi.
Sau khi hoàn tất thủ tục đầu tiên là đo
huyết áp, cô y tá nhận xét: “180/100 là cao lắm”, đoạn
đưa cho tôi “hồ sơ bệnh án” và phiếu
nộp tiền 150.000 đồng, giải thích: “Tiền
đo nhịp, mạch và tiền bác sĩ khám”.
“Người ta không chết vì mặc một chiếc
áo sơmi hay mang túi xách giả nhưng sẽ chết
vì uống thuốc giả” (TS Howard Zucker, trợ lý của
tổng giám đốc WHO về dược)
9g tối. Tôi được diện
kiến một vị bác sĩ trạc 50. Sau 2-3 phút
xem qua “hồ sơ bệnh án”, vị bác sĩ phán: “Anh
bị tai biến, suy tim... Tôi sẽ cho một tuần
thuốc và nên đi khám gấp chuyên khoa tiểu đường...”
Lại mất 30 phút chờ mua thuốc tại chỗ.
Đơn thuốc một tuần của tôi trị
giá 192.000 đồng. Không một lời giải thích
về công dụng của từng loại, chỉ có
một tấm bìa nhỏ cắt mỏng chỉ cách
uống theo từng gói thuốc riêng.
Hôm sau, tôi cầm túi thuốc sang một nhà thuốc
khá lớn trên đường Hai Bà Trưng để
hỏi tên và công dụng trước khi uống. Một
dược sĩ tại quầy thuốc đó cho tôi
hay: trong năm loại thuốc tôi có, một loại
cho tim mạch, hai loại cho huyết áp, một là thuốc
làm bằng tim sen và một gói thuốc bổ. Tổng
cộng giá tất cả là 144.000 đồng. Cô dược
sĩ nhẹ nhàng: “Bác mua của bác sĩ giá cao hơn.
Lần sau ra chỗ cháu mua sau khi lấy toa, dù sao thuốc
này bác còn phải uống cả đời!” Không biết
nên hiểu đó là lời an ủi hay đe dọa
nữa!
Được biết tên thuốc chính xác của bác
sĩ, tôi lần mò lên mạng, rồi bắt đầu
cuộc hành trình “tìm kiếm”, rơi từ ngạc nhiên
này đến kinh ngạc khác mà có lẽ những điều
sắp viết ra đây sẽ “đụng chạm”
đến ngành y dược vốn thiêng liêng và được
kính trọng trong xã hội.
“Amlo” hay âu lo?!
(1) Có 11 loại thuốc
cùng một hoạt chất (amplodipine) nhưng giá cả
chênh lệch rõ rệt, tùy theo xuất xứ. Còn chất
lượng thì “tiền nào của nấy”(?) và hầu
hết là có visa (số đăng ký) của Cục
Quản lý dược VN, tức được phép
lưu hành trên toàn quốc. Cái nào là hàng thật, hàng nhái
và hàng giả (?!) hay tất cả là hàng thật hoặc
núp bóng dưới tên gọi là thuốc Generic (thuốc
tương thích hay còn gọi là thuốc phiên bản)
chăng?
(2) Giá bán lẻ thay
đổi theo địa phương, tiệm thuốc,
thời giá.
Đó là một tên thuốc mà vị bác sĩ khả
kính kia bán cho tôi trong lần đi khám đầu tiên
với dược chất chính là amplodipine, chuyên để
hạ huyết áp. Ra tiệm thuốc lớn nhất
nhì thành phố tìm hiểu, được nhân viên bán
thuốc thông báo: loại tốt là 7.600 đồng/viên,
loại vừa là 1.600 đồng của liên doanh hay
của Ấn Độ thì 700 đồng... Tiền
nào của ấy. Giá cao thì thuốc tốt!
Tôi giật mình, thuốc trị bệnh mà giá cả
lại chênh lệch nhau như bán một tô phở vậy!
Theo lập luận của cô bán thuốc thì hàng có giá
cao là từ chính hãng bên châu Âu, tiết kiệm hơn
có thể dùng thuốc Ấn Độ.
Tất cả đều được “Nhà nước
đã cho bán” nên cứ yên tâm mà mua.
Ra là thế! Thuốc trị bệnh cũng như hàng
tiêu dùng, đắt tiền là “tốt” và Bộ Y tế
đã cho lưu hành là một đảm bảo. Đây
là cái lý của nhà buôn và chỉ có người mua nhầm
chứ người bán thì không. Hay trình độ của
người bán thuốc chỉ đến vậy, không
thể giải thích gì được chăng?
Bảng kê bên cạnh cho thấy loại thuốc có
tên “Amlo” hay “Amplo” hoặc na ná như vậy, chứa
hoạt chất amplodipine này có trên 11 loại được
bày bán tại các cửa hàng thuốc tây với giá cả
chênh lệch rõ rệt. Nhìn cái toa của bác sĩ, người
bán thuốc tây có thể chọn “giùm” tùy theo túi tiền
hoặc dáng dấp giàu nghèo của bệnh nhân, còn dược
dụng của viên thuốc thì đã có “Cục Quản
lý dược lo” (?!).
Nói như cô bán hàng nọ: “Không hiệu quả nhiều
thì cũng có hiệu quả ít chứ làm sao không, bác
không tin thì cứ mua loại tốt đi”.
Thú thật tôi đã mua ba loại trong số này, viên
thuốc có hình con nhộng, cũng màu nửa vàng nửa
trắng, đố mà biết được cái nào
thật cái nào giả. Thật choáng váng khi biết tất
cả đều nằm đường hoàng trong tủ
nhà thuốc, cái có số visa của Cục Quản lý
dược hẳn hoi, có loại chẳng thấy số
visa ở đâu.
“Amlo” và “âu lo” chồng chất, không biết những
người nghèo vướng phải căn bệnh
mãn tính này thì sao đây? Tất nhiên, điều dễ
hiểu là họ sẽ phải chọn loại nào vừa
túi tiền và kết quả là..
Anh bạn làng văn uống Amlo
Người bạn làng văn nổi tiếng của
tôi cũng vừa đột quị vì căn bệnh
huyết áp quái ác và dùng thuốc Amlo theo toa bác sĩ.
Tôi hỏi: “Anh dùng amplo loại nào?”. Ông bạn cho rằng:
“Có hai loại: loại 8.000 đồng của Pháp và
1.600 đồng của liên doanh. Tất nhiên, tôi chọn
loại ít tiền để uống thường xuyên,
chỉ dùng loại đắt tiền phòng khi có biến...”.
Tôi không dám cãi lập luận của anh, bởi với
đồng lương hưu ít ỏi và nhuận bút
300.000 đồng/bài viết cộng tác trên các báo thì
bắt buộc phải tính như anh thôi. Thế nhưng,
anh nào có biết có hàng chục loại ghê gớm thế
kia và cái thứ mấy trăm đồng/viên của
Ấn Độ này liệu có làm anh có thêm “tác dụng
phụ” nào không khi anh luôn thấy “bừng bừng cái
đầu” mặc dù vẫn uống đều đặn.
Hiệu ứng placebo (ảo) đối với anh không
còn tác dụng nữa.
Anh cũng như nhiều người khác vẫn không
hề biết rằng 50% thuốc lưu hành trên thế
giới ngày nay là thuốc giả, thuốc nhái, trị
giá gần 100 tỉ đôla trong năm 2006. Với những
nước nghèo, tỉ lệ này còn khủng khiếp
hơn. 80% thuốc lưu hành ở Nigeria là thuốc
giả, còn ở Đông Nam Á là 60-70%.
Ở các nước công nghiệp phát triển, tỉ
lệ này là 25%. Năm 2006 đã có hơn 200.000 người
chết vì uống phải thuốc sốt rét giả,
thuốc dỏm mà phần lớn loại thuốc này
có xuất xứ từ Ấn Độ và Trung Quốc.
Sau khi Trung Quốc vào WTO năm 2001, chính quyền đã
mạnh tay đóng cửa hơn 13.000 cơ sở sản
xuất thuốc giả, thuốc nhái, truy quét 480.000
trường hợp sản xuất thuốc giả.
Năm 2001, đã có 192.000 người tử vong vì nạn
này. Tuy nhiên, dân làm thuốc giả rất tinh quái, chuyển
đổi nơi sản xuất ở trong nước
và thậm chí tìm cách phân tán ra nước ngoài để
tiếp tục sản xuất!
Nếu theo thống kê, rõ ràng số thuốc “Amlo” trong
danh sách chiếm tỉ lệ thuốc “giả, nhái”
rất cao.
VN là nơi chuyên gia Tổ chức Y tế thế giới
(WHO) lên tiếng thuốc trị sốt rét giả (không
có hoạt chất) chiếm 64%!? Như vậy, lượng
thuốc giả, dỏm có nguồn gốc từ hai
nước Ấn Độ và Trung Quốc đang có
mặt trên lãnh thổ VN chiếm bao nhiêu phần trăm
và gây hại cho bao nhiêu triệu người? Đây
là con số mà các cấp quản lý vẫn còn bỏ
ngỏ...
Trường hợp của Lipitor
Tên thuốc tiêu biểu thứ hai nằm trong toa của
tôi cũng như anh bạn làng văn phải uống
là Lipitor. Hầu hết những người mắc
bệnh tim mạch đều phải uống suốt
đời để giảm mỡ trong máu, ngừa
tai biến cho người huyết áp cao. Trung bình một
viên Lipitor của chính Hãng Pfizer (Mỹ) có giá 14.000đồng/viên
loại 10mg. Nếu bạn uống liên tục trong mười
năm thì số tiền phải mua thuốc là bao nhiêu?
Đó cũng là nguyên nhân người bệnh nghèo buộc
phải tìm đến một loại thuốc Generic
hoặc giả hoặc nhái của Ấn Độ
(xem bảng). Trên thị trường quốc tế
rao bán trên mạng một loại thuốc “mang hoạt
chất” dược dụng giống như Lipitor gọi
là thuốc Lipitor Generic có giá rẻ hơn 30-40% giá thuốc
chính hãng. Nhưng liệu đây có phải là thuốc
nhái hay dỏm có trình độ cao hơn Ấn Độ,
Trung Quốc?
Theo báo cáo của WHO, 90% thuốc bán trên mạng không
kiểm soát được chất lượng. Trong
đó 60-70% thuốc trị bệnh là thuốc dỏm,
rất nguy hiểm khi loại thuốc này được
mua bán vô tội vạ, không theo chỉ định của
bác sĩ. Năm 2004, tại Mỹ và Anh, hải quan
và quản lý thị trường thuốc đã bắt
giữ hơn 20 triệu viên thuốc Lipitor giả sản
xuất tại các nước Nam Mỹ, Mexico... đến
độ phải dùng biện pháp hình sự vì xem đó
là hành vi “sát nhân có tổ chức”. Trên thị trường
TP.HCM, tôi đã tìm thấy gần chục loại có
tên na ná của Ấn Độ với giá cả chênh
lệch rõ rệt. Trong khi ngay chính bản thân người
bán cũng không biết tại sao loại thuốc Lipitor
của Ấn Độ lại nhiều thế kia (!?).
TS Phùng Thị Vinh (Viện Kiểm nghiệm trung ương)
cho biết 80% thuốc đang lưu hành ở VN là thuốc
Generic, tuy nhiên phần lớn chưa được
kiểm tra chất lượng tương đương
sinh học (BE) và tính khả dụng sinh học (BA) vì
Bộ Y tế chưa có qui định. Vì vậy tính
an toàn của loại thuốc Generic hiện nay là chưa
chắc chắn mặc dù đã có chủ trương
nhập khẩu loại thuốc Generic là phương
sách điều tiết thị trường thuốc
trong nước.
Thuốc Lipitor 10mg (hoạt chất atorvastatin calcium)
Tại thị trường TP.HCM
1. Lipitor 14.000 đ/viên (Pfizer)
2. Aztor 5.400 (Ấn Độ)
3. Artova 5.500 (Ấn Độ)
4. Atorvastatin 1.300 (Ấn Độ)
5. Atocon 4.800 (Ấn Độ)
6. Vasolip 7.400 (Ấn Độ)
Tại thị trường trên Internet
7. Lipitor 104 USD/90 viên phân phối ở châu Âu (Pfizer)...
1,15 USD/viên
8. Lipitor 162 USD/90 viên phân phối ở châu Á (Pfizer)...
1,80 USD/viên
9. Lipitor (Generic) 64,99 USD/100 viên phân phối ở châu Âu...
0,65 USD/viên
10. Lipitor (Generic) 79,99 USD/100 viên phân phối ở châu
Á... 0,80 USD/viên
Tìm một lối ra trong tình hình mới
Chỉ mới điểm qua hai tên thuốc về tim
mạch mà đã có khối chuyện để bàn. Với
hàng chục nghìn loại thuốc khác nhau, từ thuốc
cảm cúm, kháng sinh, diệt khuẩn, đường
ruột, hô hấp, biệt dược... cho đến
thuốc cường dương, giảm béo phì, vitamin...
thì nạn thuốc giả, thuốc nhái và thuốc Generic
“chưa kiểm định” không biết tung hoành đến
cỡ nào, trong mạng lưới bán lẻ “thiên la
địa võng” mà mọi sự kiểm soát hay kiềm
chế còn nằm ngoài tầm tay.
Vấn đề đặt ra là các nhà quản lý nước
ta phải cầm trịch ra sao, quản lý việc sản
xuất, nhập khẩu phân phối như thế nào?
Các vị lương y sẽ chữa bệnh cho người
dân bằng cách ra toa thuốc (hay bán thuốc) thế
nào để số tiền mua thuốc trị bệnh
không tăng theo tỉ lệ phát triển GDP như hiện
nay nếu cơ chế nhập khẩu - sản xuất
- phân phối vẫn tiếp tục như hiện nay?
Việc đẩy mạnh sản xuất loại thuốc
Generic ở trong nước để giảm chi phí
mua thuốc chữa bệnh còn trong tình trạng “sơ
khai”, nói khác đi mối liên kết giữa bảo
hiểm y tế và cấp thuốc chữa bệnh còn
bó hẹp, qui chế mua bán thuốc tại cửa hàng
chưa được bảo hiểm y tế có chế
độ thanh toán lại cho bệnh nhân, chính sách khuyến
khích bác sĩ ra toa hay dược sĩ phổ cập
hóa các loại thuốc Generic vẫn còn giậm chân tại
chỗ ... Đó là chưa nói đến ngăn chặn
nạn chết oan, tàn phế vì uống thuốc giả
ngày càng nghiêm trọng, hằng năm giết hại
hơn 14 triệu người, trong đó 90% là người
dân các nước đang phát triển (nước nghèo)
như WHO vừa lên tiếng, trong khi “để cạnh
tranh với các hãng chính gốc, các công ty trong nước
không còn cách nào khác là tác động lên bác sĩ, dược
sĩ ghi toa và vì thế người bệnh thường
phải mua thuốc với giá cao hơn 30-70% giá gốc...”.
Theo dược sĩ Phạm Thanh Vân - tổng thư
ký Hội Dược học TP.HCM, mạng lưới
kinh doanh thuốc còn quá nhiều tầng nấc, mỗi
tầng nấc dẫn đến việc nhiều loại
thuốc có cùng công dụng nhưng giá cả lại
chênh lệch nhau rất nhiều. Phải chăng đó
là những thực trạng đang chờ một quyết
sách chiến lược để giải quyết
nhằm bảo vệ sức khỏe toàn dân trong những
năm tới với sự cạnh tranh khốc liệt
hơn khi nước ta tham gia WTO? (còn tiếp)
LÊ THỌ
(*) thuốc Generic = thuốc phiên bản
hay thuốc tương thích là loại thuốc tương
đương trị liệu so với thuốc gốc,
có cùng hoạt chất nhưng thuốc gốc đã
hết thời hạn bản quyền, và được
thử nghiệm khắt khe về tính tương đương
sinh học (BE) và tính khả dụng sinh học (BA),
vì vậy chất lượng đảm bảo như
thuốc gốc. Hiện nay Mỹ 50%, Đức 60%,
Malaysia 40%... là thuốc Generic.
Thuốc giả ở Trung Quốc
Một người chở thuốc đi bán dạo
trong làng Tahoua, Niger
Theo ước tính của Tổ chức Y tế thế
giới (WHO), 1/4 thuốc bán trên đường phố
ở các nước đang phát triển là thuốc
giả. WHO cho rằng hiện tượng này là nguyên
nhân của hàng ngàn cái chết mỗi năm.
Tại Trung Quốc tháng 5-2006, 11 người thiệt
mạng sau khi dùng thuốc kháng sinh được sản
xuất tại tỉnh Hắc Long Giang, miền đông
bắc của Trung Quốc. Lý do là người sản
xuất đã “sơ ý” thêm vào chất diethylene glycol,
một chất độc hại, trong thuốc.
Năm 2005 báo chí tỉnh Quảng Đông, miền nam
Trung Quốc, đưa tin hai đứa trẻ bị
chết vì bệnh dại, mặc dù cha mẹ các em khẳng
định là đã tiêm phòng cho chúng, và khi cảnh sát
kiểm tra thuốc thì biết đó là thuốc giả.
Cảnh sát đã tịch thu 40.000 hộp văcxin ngừa
dại bị làm giả.
Năm 2005, tại tỉnh An Huy, ít nhất 50 trẻ
sơ sinh tử vong và khoảng 100 em bị suy dinh dưỡng
sau khi được nuôi bằng sữa bột không
có các chất giúp tăng trưởng.
Theo thống kê chính thức, chính quyền Trung Quốc
đã điều tra 310.000 vụ làm thuốc giả
trong năm 2005 với số tiền lên tới 6,6 triệu
USD. Chính quyền ra lệnh đóng cửa 530 xưởng
sản xuất thuốc, nhưng chỉ truy tố ra
tòa 211 vụ. Hiện Trung Quốc có 4.850 công ty thuốc
đăng ký, nhưng số nhà máy chế tạo thuốc
giả cũng không phải là ít.
N.T.ĐA (Theo Courrier
International)
Thuốc giả, thuốc cấm... “bao vây” người
bệnh!
13/03/2007 - http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=190909&ChannelID=12
Đây là thuốc thật của các nhà sản xuất
chính hãng nhưng có loại đã bị làm giả và
trong năm 2006 cơ quan chức năng đã phát hiện.
Ảnh: Thanh Đạm
TT - “Không chỉ xuất hiện tại thị trường
bán lẻ ở nông thôn, miền núi, vùng sâu, vùng xa, thuốc
giả đã xâm nhập cơ sở điều trị
từ tuyến y tế cơ sở đến tuyến
trung ương, gây nên những hậu quả nghiêm trọng..."
Tại hội nghị thanh tra y tế do Bộ Y tế
tổ chức vừa qua, Thanh tra Bộ Y tế đã
cảnh báo như vậy.
Nhiều loại thuốc giả
Thanh tra Bộ Y tế cho biết từ đầu năm
đến 31-10-2006, cơ quan chức năng đã phát
hiện trên thị trường hàng chục loại
thuốc giả. Những thuốc bị làm giả
là thuốc đặt phụ khoa Neo-Tergynan; thuốc
Mobic (dạng hộp 10 viên rời, sản phẩm của
Công ty Boehringer Ingelheim, đã ngừng nhập khẩu
vào VN từ tháng 2-2004), thuốc giảm cân Reductil của
Công ty Abbott Laboratories S.A; thuốc Theralene viên nén và thuốc
Direxiode bị làm giả nhiều lần. Ngoài ra, còn
có một số vụ làm giả thuốc Postinor, Dogmatil,
Levitral, Quinin sunfat và một số thuốc dạng tiêm
như Acetaphen, Neotil, Cefuroxime.
Theo thanh tra bộ, từ cuối năm 2005, thuốc
giả xuất hiện trên thị trường bắt
đầu có xu hướng gia tăng và diễn biến
phức tạp trong năm 2006. Thuốc giả được
sản xuất từ nhiều nguồn, thủ đoạn
tinh vi, liều lĩnh. Thuốc được làm giả
không chỉ là thuốc đắt tiền, giá trị
cao trong điều trị, biệt dược mà cả
những loại có giá trị thấp, cũng bị
làm giả.
Hầu hết các vụ sản xuất kinh doanh thuốc
giả đều được phát hiện ở
các tỉnh thành phía Bắc. Nổi cộm nhất là
vụ thanh tra Bộ Y tế phối hợp với
Công an TP Hà Nội đã phát hiện vụ sản xuất,
kinh doanh thuốc giả có tổ chức với qui
mô lớn do Quách Thị Lành - giám đốc Công ty TNHH
dược phẩm Anh Ngọc - chủ mưu. Công ty
Anh Ngọc đã sản xuất các loại thuốc
giả Acetaphen, Neotil, Trozime và Cefuroxime. Liên quan đến
đường dây sản xuất, kinh doanh tiêu thụ
thuốc giả, thanh tra bộ đã tiến hành thanh
tra Công ty cổ phần dược phẩm Vĩnh Phúc,
chín công ty TNHH và cổ phần dược phẩm ở
một số tỉnh, ba bệnh viện và một trung
tâm y tế. Qua đó, cơ quan chức năng đã
lần ra con đường tiêu thụ tinh vi của
thuốc giả do Công ty Anh Ngọc sản xuất.
Các thuốc giả, qua một số công ty TNHH hoặc
cổ phần dược phẩm phân phối đã
“leo cao, chui sâu” vào Bệnh viện (BV) Việt Tiệp
Hải Phòng, BV đa khoa Nghệ An, Trung tâm Y tế huyện
Thái Thụy (tỉnh Thái Bình), Viện Bỏng quốc
gia, BV Trung ương Quân đội 108 và một số
cơ sở khám chữa bệnh ở Bắc Giang. Tại
Hà Nội, cơ quan chức năng còn phát hiện vụ
làm giả tân dược tại nhà thuốc tư nhân
số 3, Hàng Cá, Q.Hoàn Kiếm.
Tại TP.HCM, cuối năm 2006, đoàn kiểm tra liên
ngành của Q.8 qua kiểm tra Công ty TNHH dược phẩm
Vĩnh Tường Phát (Bùi Minh Trực Q8) đã phát
hiện người của công ty này đang thực
hiện dán nhãn ống paracétamol, dán tem nhập khẩu
và tự in hộp. Vụ việc đánh giá là vi phạm
nghiêm trọng nên đang được cơ quan chức
năng tiến hành điều tra. Cũng trong năm
2006, cơ quan chức năng phát hiện một vụ
nhập lậu và làm giả thuốc đông y, dược
liệu ở Q.11, TP.HCM...
Kinh doanh cả thuốc... cấm sử dụng
Trong hàng loạt vụ vi phạm mà Chi cục Quản
lý thị trường (QLTT) TP.HCM phát hiện trong năm
2006 thì thuốc do Trung Quốc sản xuất chiếm
đa số. Không chỉ các công ty chuyên kinh doanh, phân
phối dược phẩm mới tham gia vận chuyển,
tàng trữ thuốc bất hợp pháp mà ngay cả những
người kinh doanh nông sản, thực phẩm cũng
nhảy vào vì món lợi khổng lồ đem lại.
Tháng 1-2006 qua kiểm tra đội QLTT 2B phát hiện
tại kho thực phẩm của Công ty TNHH A.K trên đường
Trần Não, P.Bình An, Q2 chứa rất nhiều loại
dược phẩm. Chủ hàng là T.D.C. đã không xuất
trình được hóa đơn, chứng từ tại
thời điểm kiểm tra. Số thuốc phát hiện
gồm nhiều loại thuốc trị bệnh ho,
cảm, thuốc bổ trẻ em, đau mắt, đau
nhức, dịch tả, dưỡng thai, suyễn, huyết
áp, thận, viêm mũi, viêm xoang, giảm béo, thậm
chí có loại không rõ công dụng là gì. Đa số thuốc
này đều do Trung Quốc sản xuất.
Tháng 9-2006, đội QLTT Q.Thủ Đức phát hiện
tại chợ nông sản Thủ Đức một
xe tải đang xuống hàng là... các loại tân dược
do Trung Quốc sản xuất. Số thuốc được
phát hiện gồm 9.576 hộp, lọ và 6.000 vỉ
hoàn toàn không chứng từ, hóa đơn.
Tháng 9-2006, đội QLTT 4A phát hiện tại hiệu
thuốc số 54 của Công ty cổ phần Dược
phẩm Q.10 kinh doanh nhiều loại tân dược
ngoại nhập không có số đăng ký, không chứng
từ, hóa đơn. Đoàn kiểm tra còn phát hiện
tại hiệu thuốc này có thuốc hết hạn
sử dụng, kinh doanh cả thuốc cấm lưu
hành.
Tại cửa hàng thuốc số 34 (7 Nguyễn Thông,
Q.3) thuộc Công ty cổ phần Dược phẩm
Q.3, đội QLTT 1B cũng phát hiện đang kinh doanh
thuốc không có SĐK và thuốc quá hạn sử dụng.
Đặc biệt, trong ba tháng cuối năm 2006, cơ
quan QLTT liên tục kiểm tra hệ thống nhà thuốc
MC nằm rải rác ở nhiều quận khác nhau. Lần
kiểm tra nào, cơ quan QLTT cũng phát hiện hệ
thống nhà thuốc này kinh doanh thuốc ngoại nhập
không có hóa đơn chứng từ, không có SĐK lưu
hành.
Tháng 12-2006, đội QLTT 2A cũng phát hiện tại
địa chỉ 144 Hải Thượng Lãn Ông, Q.5
một vụ kinh doanh đông dược do Trung Quốc
sản xuất với 3.857 lọ, hộp không có SĐK.
Thuốc kém chất lượng “chạy” đi
đâu?
Theo Cục Quản lý dược (CQLD) VN, nhiều loại
thuốc được cấp phép lưu hành chất
lượng cũng... lôm côm. Tháng 4-2006, CQLD đã ra quyết
định đình chỉ lưu hành, thu hồi và rút
SĐK 12 loại thuốc chứa hoạt chất Astemizol
có nhiều tác dụng phụ (gây loạn nhịp tim,
đau đầu, thèm ăn, căng thẳng thần
kinh...) khỏi danh mục các thuốc đang lưu
hành trên thị trường VN. Đó là viên nén Stemiz,
Ace-nal, Astelong, Histeese, Histalong, Histalong Junior và sáu SĐK
khác của viên nén Astemizol 10mg...
Một tháng sau, cục tiếp tục ra quyết định
thu hồi thuốc G-Flo gây hại cho sức khỏe
trẻ em trên toàn quốc do có hoạt chất ofloxacin.
Chất này bị cấm dùng cho trẻ dưới 18
tuổi vì ảnh hưởng xấu đến chức
năng gan, mật và hệ huyết học. Trong khi
đó, biệt dược G-Flo lại ghi rõ trên nhãn là
dành cho trẻ em! Loại thuốc này được
CQLD cho phép nhập khẩu năm 2004. Sau hai năm lưu
hành tại VN, cục mới biết sai lầm của
mình và ra quyết định rút giấy phép, thu hồi
số thuốc đã nhập về khoảng 10.000 hộp.
Tháng 6-2006, CQLD tiếp tục ra quyết định
đình chỉ lưu hành và thu hồi trên toàn quốc
thuốc Cefuroxim axetil (lô SX: 1539426) do Công ty Ranbaxy của
Ấn Độ sản xuất vì kém chất lượng…
Hầu hết thuốc kém chất lượng bị
thông báo thu hồi hoặc đình chỉ lưu hành đều
đã được đưa ra thị trường
tiêu thụ trước đó rồi cơ quan chức
năng mới phát hiện là kém chất lượng.
Nhiều người sợ lỗ vốn đã không
đem nộp mà tìm cách bán đổ bán tháo. Việc
có thu hồi được không... cũng không thể
kiểm soát. Thậm chí, có khi thuốc chỉ bị
đình chỉ lưu hành ở địa bàn này nhưng
ở nơi khác không bị đình chỉ. Do vậy
thuốc bị thu hồi “chạy” từ nơi bị
cấm sang nơi không cấm!
Từ thực tế cho thấy còn nhiều kẽ hở
dẫn đến tình trạng thuốc giả, thuốc
lậu, kém chất lượng... tồn tại. Người
bệnh chỉ còn biết kêu trời!
LÊ THANH HÀ
Hàng chục nghìn người chết vì thuốc giả
mỗi năm
13/3/2007 - http://www.vnexpress.net/Vietnam/Doi-song/2007/03/3B9F3FA4/
Một mẫu thuốc giả. Ảnh: Paul Newton.
Châu Á được xem như một "ổ dịch
thuốc giả", và tình trạng này ngày một lan rộng.
Trong một cuộc lấy mẫu gần đây ở
Đông Nam Á, 53% thuốc chữa sốt rét là giả
mạo. Ngoài ra là thuốc kháng sinh, thuốc chữa
lao, AIDS và cả văcxin viêm màng não.
Ước tính số người chết do dùng những
loại thuốc này lên đến cả chục nghìn
người đến 200.000 người mỗi năm.
Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) phỏng
đoán rằng 1/5 trong số 1 triệu ca tử vong
vì sốt rét hằng năm có thể ngăn ngừa
được nếu tất cả các loại thuốc
là thực và được uống hợp lý.
"Ảnh hưởng đến sự sống con người
đằng sau những số liệu này là rất khủng
khiếp", tiến sĩ Howard Zucker, giám đốc dược
và công nghệ y tế của WHO, nhận định.
Trên bình diện quốc tế, mục tiêu hàng đầu
của những kẻ giả mạo hiện nay là artemisinin,
vị cứu tinh mới nhất của bệnh sốt
rét, tiến sĩ Paul Newton, từ Trung tâm y học nhiệt
đới của Đại học Oxford ở Vientiane,
Lào cho biết. Nhóm của ông đã phát hiện thấy
hơn một nửa các thuốc chữa sốt rét
mà nhóm mua được ở Đông Nam Á là giả.
Một tổ chức từ thiện làm việc ở
Myanmar đã mua 100.000 viên thuốc và nhận thấy
tất cả chúng đều vô ích.
Trung Quốc là quê hương của hầu hết
các loại thuốc giả trên thế giới, các chuyên
gia tuyên bố.
"Vấn đề này phổ biến đến mức
không có quy định pháp lý nào có thể ngăn chặn
nó", David Fernyhough, một chuyên gia về thuốc giả
tại Cơ quan Hill & Associates, Hong Kong, một công
ty được các tập đoàn phương Tây thuê
để chống lại những kẻ làm giả
thuốc, cho biết.
Mạng lưới phân phối của chúng, ông nói "lặp
lại đúng như các hệ thống phân phối
heroin trước kia".
Một chuyên gia khác thì cho biết thuốc giả sản
xuất tại Trung Quốc hầu hết để
xuất khẩu, bởi trong nước các loại
thuốc này bị truy lùng ráo riết.
Rất nhiều thuốc giả mà nhóm của Newton tìm
thấy giống y như thuốc thật, và kiểu
bắt chước của chúng cũng "ranh ma" hơn
nhiều so với phỏng đoán của các nhà điều
tra. Chẳng hạn, có những loại thuốc còn
in cả chữ chìm giống như thuốc thật,
chỉ xuất hiện dưới ánh sáng cực tím
(mặc dù ở sai vị trí).
Một số thuốc giả chứa những loại
đá, tinh bột hay hương vị vô hại, song
còn có loại còn khiến cho bệnh nhân cứ ngỡ
rằng thuốc đã có tác dụng. Một số loại
thuốc có chứa acetaminophen, có tác dụng hạ sốt
tạm thời, nhưng không giết được
ký sinh trùng sốt rét. Số khác lại chứa chloroquine,
một loại thuốc sốt rét cổ nay hầu
như không còn tác dụng chữa bệnh. Cũng có
những thuốc chứa artemisinin thật, song với
lượng không đủ để chữa bệnh,
mà chỉ đủ để tạo dương tính
giả trên que thử.
Điều đáng lo ngại là những thuốc giả
nói trên góp phần tăng khả năng kháng thuốc
của ký sinh trùng sốt rét, vì thế nếu bệnh
nhân may mắn nhận được thuốc thật
về sau, họ cũng có thể đã phát triển
thành bệnh nan y mà chết. Những chủng bệnh
kháng thuốc có thể truyền từ người
này sang người khác qua muỗi và cuối cùng thì thuốc
hoàn toàn vô tác dụng, như đã từng xảy ra
với chloroquine và Fansidar, hai loại thuốc chữa
sốt rét trước kia.
Quỹ phòng chống AIDS, lao và sốt rét toàn cầu
đã đưa tiền trực tiếp cho các nước
nghèo để tự mua lấy thuốc và sau đó
gửi các điều tra viên đến. Song 80% các quốc
gia trên thế giới, theo phỏng đoán của các
chuyên gia dược, thiếu các cơ quan có đủ
khả năng để phát hiện ra những loại
thuốc giả mạo phức tạp.
T. An (theo Herald Tribune)
>>>back>>>
|
 |