Câu chuyện phiếm ngày Tết
Bác sĩ Nguyễn Tài Mai

Tết nhất, Tết ta lẫn Tết Tây, bọn tôi mỗi năm đều gặp nhau. Vì nhóm chúng tôi thuộc nguời tứ xứ, cho nên "gộp" hai ngày Tết Tây và Ta lại cho tiện. Bọn tôi thuộc đủ các ngành trong medicine: Thằng caucasian đẻ ở đây chuyên cardiology, thằng từ Ấn chuyên về thận, thằng từ Tàu Đỏ chuyên về radiology, thằng từ Nga, một BS nội thương; thằng caucasian, nhưng tổ 5 đời từ Canada tổ tiên nói tiếng Pháp, thằng Tàu Taiwan chuyên giải phẫu toàn khoa. Thằng Tàu Phi líp pin làm ở khu Cấp cứu, thằng Ấn chuyên đánh thuốc mê, Thằng từ Pa kít tăng chuyên đuờng tiêu hóa, thằng từ Belgium nói tiếng Pháp chuyên về tim, thằng từ Nam Hàn chuyên đồng vị phóng xạ và tôi từ VN, chuyên vài ngành bậy bạ ...
Dĩ nhiên chúng tôi phải nói tiếng Anh để hiểu nhau, và trong một nhóm như thế (cả vợ lẫn chồng) rất khó dàn xếp về thời gian cho ổn thỏa để có thể gặp nhau: đứa thì phải về quê ở Âu Châu, đứa thì vợ chồng phải thăm con còn ở đại học ở New York... Đứa thì tuần này sẽ sang họp về giải phẫu ngực tại Đức ... Đứa nào cũng bận, và không đứa nào muốn nói chuyện tầm phào, cho nên giứt ra được 3-4 tiếng đồng hồ của chúng nó, không phải dễ ...
Về tôn giáo, khuynh hướng chính trị, đây cũng là một nhóm quốc tế: thằng Ca-tô-líc, thằng Prô tết tăng, thằng Hồi, thằng Phật, thằng không có gì (nhưng thích nói chuyện về triết học tôn giáo), thằng không có gì nhưng cũng không thèm nói về triết học tôn giáo, và đối với chúng nó, Thượng đế chỉ là môt chuyện mờ nhạt ...
Trong cái "chiếu ngoài" đông như trên, vì thế cần một "chiếu trong", chỉ có 3 thằng, và ba thằng này thân cận nhau hơn, họp riêng lại tại nhà; sau khi đồng ý, lo việc gọi cho những đứa trong nhóm nhỏ của chúng nó...Tôi là thằng đầu bò, lo cho toàn nhóm lớn (cả chiếu trong lẫn chiếu ngoài), vì thế kỳ này 3 đứa trong nhóm nhỏ chúng tôi họp nhau ở nhà thằng tổ tiên từ Ca Na Đa, và trong khi thằng Tàu phải lo thức ăn và tiếp ruợu (cho thằng Ca na đa, tôi không uống rượu), thằng Canada nói về tổ tiên 7 đời của nó...
Chúng tôi đều có bệnh nhân nguời gốc Ca na đa (từ Quê bếc xuống nói tiếng Pháp) đã sinh sống ở xứ này mấy đời, và đều hiểu tâm tính riêng của nhóm này. Ở vùng này, đông nhất là dân gốc Ai rís (Irish), qua xứ này đã mấy đời, vì nạn chết đói khoai lang ở Ai-rơ-len (Ireland) mấy thế kỷ trước, rồi đến dân tứ xứ (I ta -liên đến đây sau thế chiến I, Ba Lan và Lê ba nôn sau đại chiến hai, và gần đây nhất, người vùng Slô vắc, Middle East - còn nguời VN và Căm bốt thì đã đến đây từ 1975 )...
Thằng bạn caucasian gốc Ca na đa đã ngà ngà, nói chuyện tiên tổ của nó, từ La Rochelle bên Pháp sang ở thế kỷ 17, định cư ở vùng Quê Bếc, làm thợ rừng, có 8 con, và một ngày nọ, ra khỏi thành lũy của da trắng ở Quê Bếc, bị da đỏ bắt trói ở ngoài thành, rồi bị giết trước mắt những người trong thành...
Lúc đó có rất đông người da đỏ suốt từ Quê Bếc xuống đến Massachusetts... Nó nói cũng vì kinh tế cả, những người từ vùng La Rochelle Pháp phải bỏ quê cha đất tổ sang Tân Thế giới để tha phương cầu thực và họ định cư suốt từ Quê Bếc đến New York. Một trong những bà cố ngoại thời 1600 là cháu của một ông cũng di dân từ La Rochelle, rồi định cư ở Salisbury, bây giờ là một thành phố nhỏ của Massachusetts ngoài bờ biển. Con ông cụ này bị da đỏ bắt từ khi cậu ấy 11 tuổi, đem về Quê Bếc và sinh trưởng trên lưng ngựa với da đỏ. Đến khi cậu này đến 19 tuổi, gia đình dò ra tông tích, mới đem tiền đến chuộc, thì lúc đó cậu đã hoàn toàn nói tiếng da đỏ, thành hôn với con gái chúa da đỏ, và không chịu trở về với caucasians. Gia đình chỉ "xin" được một đứa con gái lúc đó còn ẵm ngửa, đó chính là cụ cố tổ phía bên ngoại ... Và chính cụ này đã lấy một trong 8 nguời con trai, mà bố đã bị trói giết ngoài thành ...
Ông cố (con hay cháu của bà cố nói trên) lấy một bà lang bạt kỳ hồ, đẻ ra từ Canada, có 3 đời chồng... Đời thứ nhất lấy một người đàn ông chuyên bán da thú ở Canada đẻ ra 4 người con trai, sau đều thành đạt trong nghề bán da thú cho người da đỏ (mua da thú của da đỏ bán cho caucasians). Sau đó trốn ngược trở về Pháp, lấy một người ở Pháp; người chồng này chết bên Pháp, bà lại trở lại Canada, lấy nguời chồng thứ ba, rồi mất ở vùng Quebec. Một trong những cậu con bán da thú này có một tiệm chạp phô, sau có tí tiền, đưa con vào trường đại học nói tiếng Anh lớn nhất của Canada, học medicine. Đó là ông nội của hắn ... Bố hắn cũng vào medicine nhưng vào trường nói tiếng Pháp của Canada... Hắn học medicine ở Mỹ, một trong 3 trường lớn nhất Hoa Kỳ.
Tôi nói chuyện với hắn: "bọn Tây kém quá, quá lạc hậu, trong khi thế giới đã sang biotech thì tụi tao ở Sài Gon vẫn còn phải "ôm" Rouvièr (Anatomie) và Testut & Latarjet."
Mắt nó sáng lên: " ừ bố tao có quyển Rouvière...bây giờ mới nghe có người nhắc đến...khi ông ấy vào nursing home, tao phải vất đi...Tụi tao học anatomy của Grant's , học thoáng qua thôi..."
"Đúng vậy, ở Sài Gòn, tụi tao phải học thuộc lòng cái nerve này ở đằng trước là gì , đằng sau là gì, bên trái là gì, bên phải là gì, thật là khùng điên...trong khi người ta đã bắn người lên mặt trăng, computer đã nhảy nhổm, và cửa biotech đã hé ra...Chúng tao vẫn còn chép lại histology vẽ trên bảng, như thời khai thiên lập địa của medicine"
"Có lẽ tao vào medicine cùng thời với mày ở bên đây, tụi tao chỉ học thoáng qua về anatomy mà thôi...Các Thày tụi tao bảo: nếu các anh chị sau này vào general surgery, cardio thoracic, orthopedic surgery, thì sẽ phải học rất chi tiết, nhưng những cái đó có thể học sau... Chứ nếu sau này các anh là cardiologist, hematologist, thì nhớ những cái thần kinh đó làm gì cho đến chi tiết như thế. Các Giáo Sư của bọn tao hồi đó chỉ nhấn mạnh về suy nghĩ, hàng ngày vào giảng đường đưa ra những vấn đề để "đố" chúng tao giải quyết như thế nào, chứ ngay từ trung học, đã đặt rất nhẹ việc học thuộc lòng".
Thằng Tàu chen vào: " Thằng M. nó nói mà tao nghe như trường y khoa của tao: cũng học thuộc lòng...Nhớ như con vẹt, chả suy nghĩ gì cả... Những thằng con vẹt giỏi nhất thì nhất lớp... M. à , tao nghĩ có lẽ la do tinh thần "Tử viết'" Confucius bảo thế này, Confucius bảo thế nọ...Tao biết mày đọc nhiều hơn tao về Confucius, thuộc hơn tao về phía này, nhưng tao học y khoa từ một trường y khoa thiên chúa giáo... Nhiều khi tao nghĩ có lẽ bọn Asians của mình có "something wrong"... Nhưng mày biết không, đây là trường medicine theo ca thô líc, trong ba năm, tụi tao phải thi "religion", chúng tao còn cathôlíc hơn cả Va ti căng... Nghĩ lại mà lố bịch: trường medicine, mà thằng nào thi kém về religion là bị đuổi, chỉ thay Confucius bằng giáo lý Va ti Căng... thay con vẹt này bằng con vẹt khác...tao cố thi cho đậu, ra trường quên hết giáo lý ..."
"Không, Confucius có cái hay của nó, chúng mày nên đọc cẩn thận, và suy nghĩ cẩn thận, chứ lại như con vẹt thì hỏng. Tao vẫn cho rằng những mạng hủ nho đã làm hỏng cái suy nghĩ, vả lại bo bo thủ cựu đã làm nát hết...Xứ này có câu " khi tắm cho đứa bé xong, đổ nước đi, chứ ai lại đổ cả đứa bé ra đường" (throw the water away, along with the baby)...Cái chính yếu là phải tách đứa con nít ra khỏi nước bẩn khi tắm xong cho nó, mà đổ đi.
Có lẽ chúng mày cũng đã đọc lịch sử medicine: y khoa và khoa học Pháp có một thời huy hoàng là thế, có Lavoisier, có Pasteur mà nay xuống dốc là thế... chỉ vì tinh thần cả, chỉ vì kinh viện, không muốn thay đổi...
Hồi học medicine ở Sài Gòn, đọc sách Neurology tiếng Pháp, nhìn Reference, thấy liệt ra toàn là references từ báo chí y khoa viết bằng tiếng Anh, Neurology, New Engl Jnl Med... tao đã nghĩ bụng : "Hỏng , tại sao không học ngay y khoa của Mỹ, học ngay của một thằng thầy, còn hơn là đi học của học trò?"
Thằng bạn gốc tổ tiên Canada đang cám ơn thằng Tàu về ly Whisky:
"M. à , tao theo mày để nghe mày giảng về classics của văn minh Á Châu, chứ những của nợ đó, không có cách gì tụi tao nuốt trôi...
Thằng Tàu: "Ờ những sách đó viết bằng tiếng Tàu cổ điển, không phải bằng Bạch thoại. Ngay cả đến chữ Tàu mới, tao cũng lâu ngày quên hết..." ...

Bs Mai viết thêm: (Tôi) có dịp nói chuyện với các y sĩ tốt nghiệp từ các quốc gia sau đây: England, France, Spain, Canada, Poland, Russia, Romania, Bulgaria, Syria, Italy, Belgium, India, Taiwan, China (mainland), Peru, Argentina, Costa Rica, HKỳ (tại HKỳ thì từ khoảng 10 trường đại học khác nhau).
(Nhận xét riêng của tôi thôi là:) các y sĩ từ Á châu (Tàu mainland, Tàu Taiwan, Fi líp pin, Ấn Độ, và tôi : VN) đều được học theo một lối nhồi sọ, học thuộc lòng mà không hỏi.

Disclaimer: bài này qúy vị có thể phổ biến tự do, không cần xin phép tác giả (Nguyễn Tài Mai), chỉ cần đề: bài do BS Nguyễn Tài Mai, đăng trên diễn đàn y sĩ ngày 11 tháng 12 năm 2008 (tôi không giữ lại bản đã viết, cho nên nếu có câu hỏi xin kèm bài này để dẫn chứng).
Việc chữa bệnh từng bệnh nhân riêng biệt dĩ nhiên hoàn toàn tùy thuộc y sĩ điều trị, y sĩ máu, y sĩ ung thư của trường hợp đó.

Bs Nguyễn Tài Mai, Chuyên Khoa Bệnh Máu và Ung Thư

Xin ghi rõ nguồn Y Dược Ngày Nay,
www.yduocngaynay.com

>>>back>>>


 

Y Dược Khoa Lâm Sàng