 |
Phỏng Vấn Fellowship
Bác sĩ Nguyễn Tài Mai
Ở Âu Châu đuợc hành nghề Liên Âu thì sướng qúa nhỉ. Bên
Mỹ, bằng hành nghề chỉ giới hạn từng tiểu bang. Hồi còn trong training,
phải dọn nhà từ tiểu bang này sang tiểu bang kia, rồi khi vừa hết training
xong, cũng chưa biết đi đâu, cho nên có lúc phải giữ bằng hành nghề của
9 tiểu bang, và cứ thế mỗi hai năm lại đóng hụi chết (đóng lệ phí mà không
hành nghề ở đó), tính xỉu xỉu (từ tiếng Phúc Kiến "tiểu tiết? u"?
đọc ở đâu đó?) vài nghìn dollars một năm...
Vụ lấy bằng hành ngề các tiểu bang cũng cười ra nuớc mắt,
vì mỗi tiểu bang có luật lệ riêng, và "quái gở ", lúc rảnh xin
kể chuyện nghe cho đỡ buồn...
Còn việc đi interview cho các fellowships thì cũng có nhiều
chuyện buồn cười, vì họ nhận hay không là tùy thầy cúa mình (tại các internship
& residencies) có nặng kí hay không.
Interview cho fellowships thuờng kéo dài suốt một ngày,
và họ rất ân cần niềm nở: họ thường chuẩn bị rất cẩn thận để đón tiếp
mình.
Trước khi đến, thư ký của GS truởng khu đã lo cho nơi ăn
ở của mình khi đến thành phố cúa họ, và kèm trong thư, lịch trình ngày
interview: giờ nào gặp GS nào... (mỗi giờ đi gặp một professor của Subspecialty
đó).
Buổi trưa một GS và vài fellows đương nhiệm sẽ dẫn mình
đi ăn trưa, và rồi mình sẽ "interview" họ lại về đại học và
nhà thương teaching cúa họ ra sao, vợ con mình rồi sẽ ở đâu etc...
Cuối ngày hôm đó, một Assistant Professor (năm ngoái vừa
hết fellowship) sẽ dẫn mình đi qua các khu research và khu subspecialty
tại university hospital của họ, mục đích chính là để cho thấy họ làm việc
như thế nào, mình có "ưng " hay không... Buổi interview này
chỉ là để coi giò coi cẳng lẫn nhau, cho nên tuyệt đối ít khi người ta
nói đến chuyên môn, chỉ hỏi chuyện trời xanh mấy trắng (người hỏi chuyện
đã là professors, mà kẻ trả lời sau này có thể sẽ được lựa làm Chief resident
ở nhà thương cúa họ... nói chuyện chuyện môn làm gì) - đã nói chuyện chuyên
môn cả ngày rồi.
10 đơn gửi đến cho fellowship, 9 đơn họ đã từ chối không
mời đến interview (vì mất thì giờ các professors cúa họ...) (thường 2
nguời họ gọi đến, họ sẽ chọn 1) (họ chả vội : you need us, we don't need
you : có khi lấy đủ số người rồi, họ sẽ đóng cửa, không interview nữa...).
Sau khi interview rồi, họ sẽ họp, và "vote".
Thường thì đã có một GS (ở nơi đó) là "một tay trong" cho mình
rồi, vì GS hiện tại cúa mình đã rất thân với "tay trong" đó:
trước khi mình đi interview họ đã telephone nhau gửi gấm: (họ thường là
bạn học với nhau hồi residencies hay fellowship, hoặc họ biết nhau qua
những buổi họp chuyên môn, họ thường viết sách báo chung với nhau...)
(thật sự ra, họ chính là GS đã viết thư giới thiệu cho mình, và họ đã
khuyên mình nộp đơn vào chương trình đó).
Trên đời này mà phải làm đơn xin một chỗ thì hỏng, đã phải
có một chỗ cho mình rồi cái đã thì hãy nên làm đơn. Thế giới Đông Tây
ngàn xưa vẫn thế: viết đơn chỉ để chiếu lệ ... Ai muốn nhận một kẻ lạ
mặt vào nhà? Người ta đã có "giây mơ", đã có "rễ má"...
NTM
Disclaimer: bài này qúy vị có thể phổ
biến tự do, không cần xin phép tác giả (Nguyễn Tài Mai), chỉ cần đề: bài
do BS Nguyễn Tài Mai, đăng trên diễn đàn y sĩ ngày 14 tháng 10 năm 2009
(tôi không giữ lại bản đã viết, cho nên nếu có câu hỏi xin kèm bài này
để dẫn chứng).
Việc chữa bệnh từng bệnh nhân riêng biệt dĩ nhiên hoàn toàn tùy thuộc
y sĩ điều trị, y sĩ máu, y sĩ ung thư của trường hợp đó.
Bs Nguyễn Tài Mai, Chuyên Khoa
Bệnh Máu và Ung Thư
Xin ghi rõ nguồn Y Dược Ngày Nay, www.yduocngaynay.com
>>>back>>>
|
 |