 |
Đời Sống Xứ Cờ
Hoa
Bác sĩ Nguyễn Tài Mai
Tuần rồi , khám bệnh cho bà cụ, chỉ một tuần nữa cụ sẽ
92 tuổi. Lo sức khoẻ cho cả gia đình cụ. Cụ ông đã mất cách đây mấy năm,
Alzheimer's. Cụ bà bây giờ cũng bắt đầu lẫn. Con gái dẫn mẹ đến office.
Bà con gái này vẫn phải đi làm 48 giờ một tuần, dù đã 68 tuổi, vì kinh
tế hiện tại, không đủ tiền hưu. Không ai trông nom cụ, cho nên phải đưa
vào "day care", 8 giờ sáng chở mẹ đi, rồi đi làm, 4 giờ chiều
đón mẹ về. Khoảng hai nghìn ruởi dollars một tháng, bà con gái ký trả
tiền từng tháng.
Ngoài bà con gái, cụ có mấy người con trai, hai nguời sống
ở mấy tiểu bang xa xôi... Còn một nguời con trai út sống ở thành phố khác,
cách hơn 45 phút lái xe.
Nguời con trai út này (và vợ) cũng là bệnh nhân
của mình... Ông này nay 67 tuổi, thừa chết thiếu sống trong ba năm qua,
mổ tim 3 lần, strokes 4 lần... Nhiều khi y sĩ điều trị phải vào nhà thương
1, 2 giờ sáng lo cho ông ấy, vật lộn với tử thần suốt mấy năm trời, may
mà thoát ... Bệnh nhân đến office gần đây, nói cười như thường, nhưng
cần xe lăn, và tay trái đỡ tay phải, xưa thiếu máu vì nhiều nguyên do,
nhưng nay đã hồng hào...
Bà vợ trong ba năm qua cũng bệnh, nhưng còn lo được
cho chồng. Không ai trông nom cho chồng, nên 3 năm qua, không rời được
một bước... Họ đã bán cái nhà để trả y phí ... Bà vợ bảo: "chúng
tôi không ngờ có ngày phải đi ở nhà thuê, sau khi đã cật lực làm việc
suốt đời" ...
Họ có 3 đứa con, hai đứa đã sống ở các tiểu bang khác ...
Còn một cậu, nay hơn 50, sống ở thành phố cạnh, cũng đã con đàn cháu đống...
Trong suốt ba năm qua, bà vợ đã tận tâm giúp đỡ chồng,
và không được một ngày nghỉ. Ngoài việc bếp núc, giấy tờ, dọn dẹp nhà
cửa, bà còn là một y tá 24 giờ bên giường bệnh, giúp việc tắm rửa, vệ
sinh...
Thấy cái khốn cực, y sĩ điều trị đã nhiều lần đề nghị đưa
bệnh nhân vào nursing home; bà nhìn chồng, từ chối: chúng tôi không có
đủ tiền để vào nursing home, nhưng cũng không có can đảm ngửa tay xin
chính phủ. Cũng yêu cầu gửi cán sự xã hội đến nhà để giúp đỡ, nhưng họ
đã hãnh diện từ chối...
Tuần rồi bà chị nói trên đưa mẹ gần 92 tuổi đến office.
Nói chuyện về ông em, nói thoáng qua thôi, vì quyền tư riêng cuả bnhân,
không dám vào chi tiết...
Y sĩ điều trị (lo ngại về tình trạng cuả bà em dâu 24 giờ
túc trực bên chồng): "Ông con trai út cuả họ, rồi con đàn cháu đống...
sống gần thành phố này, không đến giúp được bố mẹ hay sao? ...Tệ ra weekends
họ cũng có thể đến giúp được, để cho mẹ được nghỉ ngơi giây lát..."
"Thưa BS, tôi đã đề nghị rồi đấy chứ, kể cả trả tiền
công cho họ đến, mỗi weekend trả bằng ấy tiền, mà chả ma nào thèm..."
NTM
Disclaimer: bài này qúy vị có thể phổ biến tự do, không
cần xin phép tác giả (Nguyễn Tài Mai), chỉ cần đề: bài do BS Nguyễn Tài
Mai, đăng trên diễn đàn y sĩ ngày 14 tháng 4 năm 2009 (tôi không giữ lại
bản đã viết, cho nên nếu có câu hỏi xin kèm bài này để dẫn chứng).
Việc chữa bệnh từng bệnh nhân riêng biệt dĩ nhiên hoàn toàn tùy thuộc
y sĩ điều trị, y sĩ máu, y sĩ ung thư của trường hợp đó.
Bs Nguyễn Tài Mai, Chuyên Khoa
Bệnh Máu và Ung Thư
Xin ghi rõ nguồn Y Dược Ngày Nay, www.yduocngaynay.com
>>>back>>>
|
 |