Sự Khác biệt giữa Tụ cầu vàng Kháng Methicillin ở Trẻ Em và Người Lớn

Trong báo Emerging Infectious Disease số 4, tháng 4 năm 2006, Michael Z.David và csv đã khảo sát các mẫu tụ cầu vàng kháng methicillin (methicillin resistant Staphylococcus –MRSA) được phân lập tại bệnh viện của trường đại học Chicago trong thời gian từ tháng 11 năm 2003 đến tháng 11 năm 2004.
Các tác giả xác định sự khác nhau về tính đề kháng đối với các kháng sinh ngòai beta lactam sau khi xếp 578 mẫu tụ cầu vàng kháng methicillin (TCTV-KM) thành 4 nhóm theo tuổi (trẻ em-người lớn), theo nơi nhiễm (tại cộng đồng-tại bệnh viện).
Các mẫu vi trùng nhiễm tại cộng đồng phân lập được ở người lớn (288) đề kháng với nhiều lọai kháng sinh khác ngòai bêta lactam nhiều hơn trẻ em (177) như: erythromycin (93.2 so với 87.0%), clindamycin (51.8 so với 7.3%), ciprofloxacin (62.1 so với 10.7%), gentamycin (11.1 so với 1.1%) và tetracycline (19.9 so với 6.4%).
Ngược lại, các mẫu tụ cầu vàng kháng methicillin được phân lập từ trẻ em và người lớn bị nhiễm tại bệnh viện cùng đề kháng các kháng sinh khác ngòai beta lactam giống nhau. Các tác giả kết luận: ở vùng Chicago, có thể dùng clindamycin để điều trị thực nghiệm nhiễm tụ cầu trùng vàng kháng methicillin mắc ở cộng đồng cho trẻ em trong khi đối với người lớn cần phải thận trọng.
Trong phần bàn luận, tác giả nêu lên những định nghĩa khác nhau về nhiễm tại cộng đồng và nhiễm tại bệnh viện. Trong báo cáo này, tác giả dùng tiêu chuẩn thời gian, phân lập tụ cầu dưới 3 ngày sau khi nhập viện được coi là nhiễm tại cộng đồng. Theo định nghĩa này, phần lớn trẻ em và người lớn nhiễm TCV-KM tại cộng đồng.
Khác với người lớn, TCV phân lập từ trẻ em thường chỉ kháng với beta lactam mà thôi, ngòai ra nhạy với nhiều kháng sinh khác như clindamycin, ciprofloxacin,và gentamycin. Sự khác biệt này có thể vì sự tụ tập TCV-KM (colonization) khác nhau giữa trẻ em và người lớn, vì môi trường khác nhau (nhà trẻ, trường học, nơi giải trí) họặc cách sinh họat khác nhau. Cách dùng kháng sinh để điều trị các bệnh nhiễm trùng cũng khác nhau giữa trẻ em và người lớn nên tạo ra sự đề kháng khác nhau.
Quá một nửa các mẫu vi trùng phân lập từ người lớn nhiễm TCV-KM tại cộng đồng trong báo cáo này đề kháng với clindamycin. Kết quả này khác với những báo cáo tại các trung tâm khác. Có thể sự khác biệt là do vùng cư trú và nhóm dân chúng.
Sự đề kháng với các kháng sinh của các mẫu phân lập được do nhiễm tại bệnh viện (sau 72 giờ) không khác nhau giữa trẻ em và người lớn. Điều này có nghĩa là trẻ em và người lớn tại bệnh viện cùng có một nguồn lây, do vi trùng cùng chịu sự chọn lọc do tác dụng của kháng sinh dùng trong bệnh viện.
Nhiễm TCV-KM trong cộng đồng ngày càng xuất hiện nhiều hơn. Cần tìm hiểu về dịch tễ học của nhiễm TCV-KM trong cộng đồng để có biện pháp phòng ngừa và hướng dẫn điều trị.

Bs Nguyễn văn Đích tóm lược

>>>back>>>

Tin Mới Y Học