 |
Khủng
hoảng, cơ hội và thay đổi: Ứng phó với AIDS trong thời điểm quyết định
/ Crisis, Opportunity and Transformation: AIDS Response at A Crossroads
Bs Huỳnh Đỗ Phi loan
tin
Giám đốc Điều hành UNAIDS, ông Michel Sidibé đã phát biểu
tại kỳ họp lần thứ 24 Ban Điều phối Chương trình của UNAIDS diễn ra ngày
thứ Ba, 23 tháng 6 năm 2009 tại Geneva. Trong bài phát biểu quan trọng
này, ông Sidibé đã chia sẻ tầm nhìn của tổ chức, điểm lại những bước tiến
mà UNAIDS đã đạt được cũng như phác ra khối lượng lớn những công việc
và thách thức trong thời gian sắp tới của UNAIDS.
Khủng hoảng, cơ hội và thay đổi: Ứng phó
với AIDS trong thời điểm quyết định
Kính thưa Ngài Chủ tịch, kính thưa các thành viên
Hội đồng, kính thưa các Tổ chức đồng tài trợ, kính thưa các Chính phủ,
kính thưa Xã hội dân sự và các Quan sát viên.
Hôm nay, chúng ta gặp nhau vào một thời điểm quyết định:
trong lúc khủng hoảng này vẫn có những cơ hội, song cần phải có sự thay
đổi.
Cách đây 2 tuần, khi Tiến sĩ Margaret Chan, Tổng Giám đốc
Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), nâng mức cảnh báo đại dịch cúm lên cấp độ
6, lúc đó một hình ảnh lóe lên trong óc tôi. Tôi thấy vi rút cúm H1N1
đã thoát ra khỏi chiếc hộp của nữ thần Pandora rồi thâm nhập vào một thế
giới vốn đã quá nhiều khủng hoảng: nào là khủng hoảng kinh tế, rồi giá
lương thực thực phẩm tăng, trái đất nóng lên, và chiến tranh.
Và tất cả những yếu tố này đều bất lợi cho công cuộc phòng
chống đại dịch AIDS – đại dịch liên tục cướp đi sinh mạng hai triệu người
mỗi năm.
Các bạn thân mến, cố không tuyệt vọng là một điều đôi khi
rất khó thực hiện. Song tôi lại nhớ đến trong thần thoại Hy Lạp, khi nữ
thần Pandora đóng lại chiếc hộp của bà thì điều duy nhất còn lại trong
chiếc hộp chính là niềm hy vọng.
Hy vọng và tin tưởng niềm hy vọng của mình sẽ trở thành
hiện thực chính là điều đã tiếp thêm sức mạnh cho hàng triệu người đang
sống chung với HIV, giúp họ tiếp tục chiến đấu và vượt qua tất cả các
trở ngại, để thay đổi thế giới. Cũng chính niềm hy vọng này là động cơ
hoạt động của UNAIDS.
Gió thổi trước mặt chúng ta, song chúng ta phải tận dụng
được cơn gió lớn hơn thổi phía sau lưng chúng ta. Đó chính là cơn gió
gắn kết công cuộc phòng chống AIDS với nỗ lực để đạt được các Mục tiêu
Phát triển Thiên niên kỷ (MDGs).
Cho phép tôi nói đôi lời cảm ơn.
Trước hết, tôi xin bày tỏ lòng biết ơn đối với Peter Piot
vì vai trò lãnh đạo xuất sắc và những cống hiến to lớn mang tính lịch
sử của ông trên cương vị là Giám đốc Điều hành sáng lập ra UNAIDS. Tôi
rất lấy làm vinh dự được là người kế nhiệm của ông và cảm thấy mình chưa
làm được gì nhiều so với những gì ông đã cống hiến.
Sau nữa, tôi xin gửi lời cảm ơn tới nhiều Chính phủ và
đối tác đã nồng nhiệt chào đón tôi trong những tháng qua. Tôi xin gửi
lời cảm ơn đặc biệt tới Chính phủ Na-Uy đã cho tôi cơ hội được phối hợp
chặt chẽ với Ngài Đại sứ Sigrun Mogedal. Sigrun đã lãnh đạo tiến trình
hội đàm để tìm ra đường hướng mà hiện nay UNAIDS đang theo đuổi.
Cho phép tôi gửi lời cảm ơn đặc biệt tới các nước đang
phát triển và các tổ chức tài trợ đã hỗ trợ chúng tôi vào những thời điểm
quan trọng và đã hết sức tin tưởng chúng tôi.
Tôi cũng xin gửi lời cảm ơn các Tổ chức Đồng tài
trợ cho chúng tôi. Tôi có mặt ở đây ngày hôm nay để đại diện cho tất cả
chúng ta — với tư cách là một chương trình phối hợp của Liên Hợp quốc
(UN). Tất cả chúng ta đều là UNAIDS.
Tôi xin cảm ơn các tổ chức và các cá nhân đã có những khuyến
nghị quý báu giúp củng cố và hoàn thiện UNAIDS trong những tháng gần đây.
Và tôi xin gửi lời cảm ơn đặc biệt tới Tổng Thư ký Ban
Ki-moon vì ông đã tin tưởng chúng tôi. Tôi xin bày tỏ lòng biết ơn vai
trò lãnh đạo xuất chúng của ông và sự nghiệp Đặc phái viên mà ông đang
đảm nhiệm.
Tôi xin chân thành cảm ơn tất cả những người đã dành nhiều
thời gian tham vấn cho tôi trong sáu tháng qua. Tôi xin được lượng thứ
đối với những người mà tôi chưa cảm ơn ở đây.
Bước vào kỷ nguyên mới ứng phó với AIDS
Chúng ta đã bước vào một kỷ nguyên mới ứng phó với
đại dịch AIDS.
Cách đây hơn 25 năm, khi tôi bắt đầu làm việc cho
Quỹ Nhi đồng Liên Hợp quốc (UNICEF), thế giới lúc đó cũng đang ở vào một
thời điểm quyết định. Thế giới lúc đó phải đối mặt với một cuộc khủng
hoảng đó là tình trạng nghèo đói và bất bình đẳng ngày càng tăng. James
Grant – người thầy của tôi đã nắm lấy cuộc khủng hoảng đó như một cơ hội
để thay đổi. Ông đã thách thức hiện trạng toàn cầu, phát động cuộc Điều
chỉnh Cơ cấu với một Gương mặt Người.
Ngày nay những việc chúng ta có thể làm
cũng nhiều không kém.
Chúng ta đang trải qua cuộc khủng hoảng kinh tế
tồi tệ nhất trong thời đại của mình.
Josette Sheeran – Giám đốc Điều hành Chương trình Lương
thực Thế giới là bạn của tôi gần đây cho biết thế giới hiện đang đối mặt
với một “thảm họa của loài người”. Cuộc khủng hoảng này có thể gây ra
hậu quả là 80% dân số thế giới không được bảo vệ. Cuộc khủng hoảng này
đe dọa trực tiếp đến tiến bộ về sức khỏe và phát triển và đe dọa phá vỡ
những kết quả mong manh mà chúng ta đã đạt được trong công cuộc ứng phó
với AIDS.
Cuộc khủng hoảng này khiến tôi lo ngại cho một số người
mà tôi đã gặp gỡ, những người nhiễm HIV nhưng làm cho người khác phải
kinh ngạc như Thobani ở Nam Phi chẳng hạn. Việc điều trị HIV đã làm sống
lại niềm hy vọng trong anh và giúp anh phục hồi phẩm giá của mình. Hiện
giờ, anh đang nuôi dưỡng con trai song tôi lo ngại không biết điều gì
sẽ xảy ra nếu cuộc khủng hoảng tiếp tục kéo dài.
Năm ngoái, chúng ta đã chi gần 14 tỷ Đô la Mỹ vào công
cuộc phòng chống AIDS. Trong khi vẫn kêu gọi để có đủ kinh phí thực hiện
tiếp cận phổ cập, tôi cho rằng thế giới không thể tiếp tục duy trì tình
trạng để công cuộc phòng chống AIDS hoạt động đơn thương độc mã.
Ngày nay chúng ta cần hướng tới tương lai: Sáng kiến aids2031
đang thách thức chúng ta phải hành động ngay từ bây giờ để thay đổi tình
hình diễn biến của dịch bệnh vì các thế hệ tương lai.
Chúng ta phải xác định lại vị trí của UNAIDS giữa rất nhiều
các tổ chức hoạt động về y tế trên toàn thế giới. Chúng ta phải đảm bảo
được rằng các nhà lãnh đạo tương lai tiếp tục tập trung vào công cuộc
phòng chống AIDS, chứ không trở nên mệt mỏi và chán nản.
Vào thời điểm giữa cuộc khủng hoảng này, UNAIDS giữ vai
trò gì là phù hợp nhất? Chắc chắn không phải là vai trò như được xác định
năm 1995.
Thách thức của kỷ nguyên này không chỉ ở chỗ phải tìm ra
cách để UNAIDS làm được nhiều việc hơn với ít nguồn lực hơn mà còn ở chỗ
phải tìm ra cách để huy động được các nguồn lực và mối quan hệ đối tác
hiện có để đạt được nhiều hơn nữa các kết quả rõ rệt và có thể đánh giá
được.
Trong những tháng gần đây, UNAIDS đã trở thành đối tượng
của nhiều đợt đánh giá, trong đó có chương trình Đánh giá Độc lập lần
thứ Hai hiện đang triển khai. Trong giai đoạn này, chúng ta cũng đã gặp
gỡ hàng trăm người — đó là các đối tác, các nhà phê bình và quan trọng
nhất là những người mà chúng ta hỗ trợ. Những đợt đánh giá và tham vấn
này đã cho thấy nhiều điểm mạnh cũng như những lĩnh vực mà chúng ta cần
hoàn thiện.
Tuy nhiên, thông điệp rõ ràng nhất mà tôi nhận được là
hiện tại — hơn bao giờ hết —thế giới đang mong chờ một UNAIDS với vai
trò lãnh đạo. Các đối tác của chúng ta, các quốc gia, các tổ chức tài
trợ và những người hưởng lợi đang đòi hỏi chúng ta phải đưa ra kết quả.
Hôm nay tôi xin cam kết UNAIDS sẽ hoạt động trên 3 mặt
trận, nỗ lực để:
• Đầu tiên là thu được nhiều kết quả hơn với tác động mạnh
mẽ hơn.
• Thứ hai là khai thác tối đa và mở rộng các quan hệ đối
tác.
• Thứ ba là biến UNAIDS thành một tổ chức hoạt động có
hiệu quả và hiệu suất cao hơn.
Đạt được nhiều kết quả hơn với tác động
mạnh mẽ hơn
Tài liệu Khung Kết quả mới là xuất phát điểm để khẳng định
thêm lĩnh vực hoạt động tập trung của chúng ta cũng như để hoàn thiện
phương thức hoạt động. Là một ví dụ sống động của chương trình cải tổ
Liên Hợp quốc, tài liệu Khung Kết quả này khai thác tối đa các quan hệ
đối tác giữa Ban Thư ký của UNAIDS và các tổ chức Đồng Tài trợ để hướng
dẫn cho các hoạt động đầu tư trong tương lai. Bộ Khung cũng buộc UNAIDS
có trách nhiệm sử dụng các nguồn lực của Liên Hợp quốc để hoạt động có
kết quả.
Đây là lần đầu tiên, chúng ta được tất cả các tổ chức Đồng
tài trợ ủng hộ việc tập trung nỗ lực để đạt kết quả trong một vài lĩnh
vực ưu tiên chính: Đó là các lĩnh vực hiện đang tiến triển chậm, các lĩnh
vực mà UNAIDS phải đẩy nhanh tiến độ thực hiện để đạt được tiếp cận phổ
cập.
Cho phép tôi chia sẻ với Quý vị một số mục tiêu chính trong
tài liệu Khung Kết quả này.
Điều trị HIV đang lâm nguy
Chúng ta đều biết rằng các chương trình điều trị kháng
vi-rút đang gặp khó khăn. Tình trạng này rất dễ dẫn đến một cuộc khủng
hoảng nữa cho gần bốn triệu người đã bắt đầu được điều trị.
Tài liệu Khung Kết quả cam kết UNAIDS sẽ sát cánh bên những
người nhiễm HIV và đẩy nhanh tiến trình để đảm bảo họ được điều trị.
Tài liệu Khung Kết quả sẽ thúc đẩy tất cả chúng ta gấp
rút sửa đổi các hướng dẫn về điều trị
Tài liệu Khung Kết quả sẽ giúp UNAIDS đi đầu trong việc
lồng ghép các dịch vụ điều trị HIV và lao. Lựa chọn lĩnh vực ưu tiên này
sẽ giúp giảm được 500 000 ca tử vong có thể cứu chữa được do bị nhiễm
cả lao và HIV và sẽ cung cấp được trợ giúp về dinh dưỡng để cứu sống những
người cần đến sự trợ giúp đó nhất.
Tài liệu Khung ủng hộ việc xoá bỏ hệ thống điều trị AIDS
theo hai mức trên phạm vi toàn cầu. Điều này có nghĩa là chấm dứt sử dụng
các loại thuốc điều trị thế hệ cũ cho người dân ở các nước đang phát triển.
Khoảng 3,2 triệu người hiện đang được điều trị ở châu Phi song ước tính
chỉ có 3% trong số đó được điều trị ở mức 2 trở lên.
Trong quan hệ đối tác với bạn tôi là ông Pascal
Lamy thuộc Tổ chức Thương mại Thế giới, WHO và Tổ chức Sở hữu Trí tuệ
Thế giới, UNAIDS sẽ tìm hiểu thêm cách để tiếp tục khai thác các điểm
linh hoạt của Thoả ước về các Khía cạnh có liên quan đến Thương Mại trong
Quyền Sở hữu Trí tuệ (Thoả ước TRIPs). Đây là một việc cấp thiết cần làm
để đảm bảo rằng điều trị HIV trong hiện tại có chi phí vừa phải và các
liệu pháp điều trị ở mức hai, mức ba sẽ bớt đắt đỏ hơn trong tương lai.
Dự phòng HIV trong thời điểm hiện nay
Một mục tiêu quan trọng nữa trong Tài liệu Khung Kết quả
là ngăn chặn hướng phát triển của dịch bệnh bằng cách lại tập trung vào
dự phòng HIV.
Công tác dự phòng chưa được đầu tư đầy đủ một cách có hệ
thống.
Thời kỳ các chương trình dự phòng ‘phù hợp với tất cả các
đối tượng’ đã qua. Tài liệu Khung Kết quả nhấn mạnh việc kết hợp dự phòng
HIV nhằm thực hiện mục tiêu tiếp cận phổ cập là nền tảng để đạt được các
MDGs.
Nếu đầu tư khôn khéo hơn và có trọng điểm hơn vào công
tác dự phòng thì lợi ích thu được sẽ lớn biết bao.
Ví dụ, lây nhiễm HIV giữa những người tiêm chích ma túy
vẫn là con đường lây nhiễm mạnh nhất — Ở châu Phi bên ngoài khu vực cận
Sa-ha-ra, gần 1/3 tổng số các ca lây nhiễm HIV là thông qua con đường
này.
Chúng ta có bằng chứng cho thấy rằng các chương trình giảm
thiểu tác hại và liệu pháp thay thế hiệu quả có thể tiết kiệm hàng tỷ
đô la. Trong thời kỳ khủng hoảng này, UNAIDS sẽ đi đầu trong việc áp dụng
các chương trình này và các chương trình dự phòng đã có kết quả khác vì
đây là cách đầu tư khôn ngoan tiết kiệm được tiền bạc, cứu được người
và phục hồi được sức khỏe và phẩm giá cho con người.
Thực chất, năm trong số các lĩnh vực ưu tiên trong Tài
liệu Khung Kết quả đều tập trung vào dự phòng HIV dù là trực tiếp hay
gián tiếp. Tuy nhiên, tôi lo ngại rằng có thể ngay cả các ưu tiên mới
này vẫn là chưa đủ. Mục tiêu chúng ta đặt ra đòi hỏi chúng ta phải hành
động cương quyết hơn đối với lây nhiễm HIV qua đường tình dục. Phần lớn
các ca nhiễm mới đều qua đường này.
Vì lý do này, hôm nay tôi xin đề xuất bổ sung thêm một
lĩnh vực ưu tiên nữa – lĩnh vực thứ 9 – đó là giảm thiểu lây nhiễm HIV
qua đường tình dục. Nhất là tại các vùng dịch đại trà tại châu Phi cận
Sa-ha-ra, ngăn chặn lây nhiễm HIV qua đường tình dục phải là một lĩnh
vực ưu tiên của UNAIDS.
Chúng ta sẽ đảm bảo rằng các chương trình dự phòng HIV
mang lại kết quả. Chúng ta sẽ thống kê nhanh và chính xác số mới nhiễm.
Chúng ta sẽ phân bổ nguồn lực cho các chương trình dự phòng HIV dành cho
các nhóm có nguy cơ lây nhiễm HIV cao nhất.
Và chúng ta sẽ đảm bảo việc chia sẻ thông tin và các bài
học kinh nghiệm từ các chương trình dự phòng HIV một cách có hệ thống
hơn và kịp thời hơn để các quốc gia và các đối tác có thể học hỏi từ những
thành công cũng như thất bại của nhau.
Tôi xin chào mừng vai trò lãnh đạo của Mạng lưới toàn cầu
những người sống chung với HIV (GNP+) và sự phối hợp của chúng ta với
GNP+. Cùng với UNAIDS, GNP+ đang xây dựng một phong trào mới vì sức khỏe
cho người sống chung với HIV, phẩm giá con người và dự phòng HIV. Phong
trào này sẽ biến 4 triệu người hiện đang được điều trị thành các tác nhân
trong dự phòng HIV, điều trị, chăm sóc và hỗ trợ.
Trong các tháng tới, trên cương vị Giám đốc Điều hành UNAIDS,
tôi sẽ từng bước thuyết phục các quốc gia tham gia vào hoạt động ngoại
giao chủ động vì dự phòng HIV. Đây là cuộc chạy đua với thời gian của
chúng ta để đảm bảo tiếp cận phổ cập tới các dịch vụ dự phòng HIV đã cho
thấy kết quả.
Các quyền con người
Cho phép tôi nêu ra một vấn đề cấp bách
hơn nữa.
Các bộ luật mang tính trừng phạt trong đó phân biệt đối
xử đối với nam tình dục đồng giới, người mại dâm, người tiêm chích ma
túy, người di cư và người nhiễm HIV phải được bãi bỏ dần dần khỏi sách
luật ở tất cả các quốc gia.
Chúng ta thấy rằng đã có tiến bộ trên mặt trận này. Tháng
3 vừa rồi, tôi có gặp Tổng thống Sê-nê-gan để thảo luận việc kết án 8
năm tù đối với 9 người đàn ông bị cáo buộc có quan hệ tình dục đồng giới.
Trong tuần sau đó, Sê-nê-gan đã chứng tỏ sự tôn trọng đối với các quyền
con người và thả 9 người đàn ông đó, chứng tỏ vai trò đi đầu trong khu
vực. Chúng ta đã và đang vận động các chính phủ từ Bu-run-di cho tới Na-uy
và Cộng hòa Séc thôi không áp dụng các bộ luật mang tính trừng phạt với
việc kết tội hình sự một số người chỉ bởi con người tự nhiên của họ.
Chúng ta đã thúc giục Thủ tướng Thái Lan rà soát lại các
chính sách của Thái Lan đối với sử dụng ma túy bằng con đường tiêm chích
và người nhập cư. Tôi rất vui được phát biểu tại Hội nghị các nhà Tài
trợ về Giảm tác hại do Hà Lan chủ trì.
Tổng thư ký Liên Hợp quốc đã cho chúng ta thấy vai trò
lãnh đạo của ông trên mặt trận phòng chống AIDS và vận động Cộng hòa Triều
tiên – với tư cách là một nước thành viên của Liên Hợp quốc – cần bãi
bỏ các hạn chế đi lại đối với người nhiễm HIV.
Những kết quả đã đạt được cho phép chúng ta hy vọng động
lực đang được hình thành. Để đẩy nhanh tiến độ, UNAIDS sẽ thành lập một
nhóm công tác cấp cao dưới sự lãnh đạo của Chương trình Phát triển Liên
Hợp quốc (UNDP) để thúc đẩy việc xóa bỏ kết án hình sự đối với lây truyền
HIV.
Vắc xin phòng AIDS và khoa học
Chúng ta cũng không nên bỏ quên bức tranh toàn cảnh: đó
là sự cần thiết phải chấm dứt dịch bệnh này. Chỉ đơn thuần chữa trị cho
tất cả những người bị nhiễm HIV thôi thì chưa đủ. Nếu chúng ta lựa chọn
chiến lược đó thì chúng ta sẽ phải chiến đấu chống lại HIV mãi mãi và
phải đương đầu với chi phí thay đổi liên tục. Thay vào đó, chúng ta phải
nỗ lực hết mình, kiên quyết tiêu diệt hoàn toàn HIV. Điều đó đồng nghĩa
với việc phải tiếp tục hỗ trợ để nghiên cứu tìm ra một phương pháp chữa
bệnh, một loại vắc xin hoặc cả hai.
Nếu chúng ta có thể giúp thay đổi tình hình này bằng một
loại vắc xin, một phương pháp chữa bệnh hay cả vắc xin và cách chữa bênh
thì Quý vị hãy tưởng tượng xem chúng ta sẽ cứu sống được biết bao nhiêu
con người. Đó sẽ là một lợi ích vô cùng to lớn của việc đầu tư vào lĩnh
vực này.
Tối đa hóa và mở rộng các
quan hệ đối tác
Tôi đã xác định được ba mặt trận cần được tăng cường. Mặt
trận thứ hai là tối đa hóa và mở rộng các quan hệ đối tác của chúng ta.
Trong những tháng gần đây, tại một trong số các cuộc tham
vấn tập trung nhất mà tôi có thể hình dung được, UNAIDS đã gặp gỡ hầu
hết các cử tri thuộc khu vực xã hội dân sự đang có mặt trong căn phòng
này. Họ đã đề xuất ý kiến và góp ý phê bình để tìm cách giúp UNAIDS làm
được nhiều việc hơn và đạt được kết quả tốt hơn.
Hôm nay, tôi xin đề nghị các đồng minh của UNAIDS trong
các trong trào của người nhiễm HIV, phong trào của phụ nữ và trẻ em gái,
các tổ chức theo tín ngưỡng và người mại dâm hãy tăng cường hơn nữa các
mối quan hệ đối tác của chúng ta. Hãy giúp chúng tôi lập kế hoạch, huy
động nguồn lực và hoạt động đem lại kết quả tối ưu ở cấp quốc gia. Tôi
cũng cam kết xây dựng các quan hệ đối tác tương tự với các nhóm nam tình
dục đồng giới, người sử dụng ma túy, thanh niên, người nhập cư và các
nhóm xã hội dân sự khác. Chúng tôi chỉ thành công được nếu có sự hướng
dẫn và cẩn trọng của các bạn.
Cho phép tôi nêu ra một ví dụ về tiến triển trong quan
hệ đối tác giữa UNAIDS với phong trào của phụ nữ. Tháng 3 vừa rồi, tôi
có phát biểu tại Ủy ban về Thân thế Phụ nữ. Tại đó, tôi đã cam kết rằng
UNAIDS đảm bảo hỗ trợ cho các chương trình ở cấp quốc gia để khuyến khích
các hành động cụ thể nhằm đạt được sự bình đẳng về giới và bảo vệ quyền
cho phụ nữ và trẻ em gái.
Chúng ta cần thúc đẩy thực hiện chương trình nghị sự này,
cùng với tất cả các bên liên quan, cụ thể bằng cách lắng nghe ý kiến của
những người phụ nữ bị nhiễm HIV và bị ảnh hưởng bởi HIV.
Tôi nhìn nhận vấn đề này một cách cá nhân. Tôi rất hài
lòng vì tháng 3 vừa rồi chúng ta đã công bố được hướng dẫn mới về mại
dâm, một tài liệu đáng ra phải được hoàn tất từ rất lâu rồi.
Trước mắt chúng ta còn một cơ hội nữa — ngày mai, trong
chương trình nghị sự của chúng ta có Khung Hành động của UNAIDS: Giải
quyết các vấn đề về Phụ nữ, Trẻ em gái, Bình đẳng giới và HIV. Tôi trông
đợi Quý vị cho ý kiến về việc làm sao đảm bảo rằng tài liệu khung này
thể hiện được toàn bộ các cam kết nói trên để chúng ta có thể tiến tới
triển khai một cách có chiến lược và nhịp nhàng.
Dịch AIDS chủ yếu ảnh hưởng tới các cá nhân, gia đình và
cộng đồng. Những câu chuyện về họ khiến chúng ta phải ngưỡng mộ và tự
thấy mình nhỏ bé. Khi Oran bị nhiễm dịch, người anh hùng trong câu chuyện
của nhà triết học Pháp Camus nói: “Tôi không quan tâm tới bệnh tật; tôi
chỉ quan tâm tới con người. Dịch bệnh này khiến tôi trở nên khiêm nhường,
nó chẳng dạy tôi được điều gì ngoại trừ việc tôi muốn cùng bạn đối mặt
và chiến đấu với nó”.
Lấy ý tưởng từ câu chuyện này, một lần nữa tôi xin cam
kết xây dựng UNAIDS thành một quan hệ đối tác theo đúng chức năng của
tổ chức — quan hệ đối tác giữa các cơ quan Liên Hợp quốc, quan hệ đối
tác với các nước thành viên của Liên Hợp quốc, với xã hội dân sự và quan
trọng nhất là với người nhiễm HIV.
Mối quan hệ đối tác này cũng cần bao hàm cả quan hệ giữa
nam và nữ, giữa các khu vực thành thị và nông thôn và đặc biệt là giữa
thế hệ này với thế hệ sau vì một thế giới tốt đẹp hơn không có HIV và
vì sự phát triển. Ấy thế nhưng, nhận thức về dịch bệnh này hiện đang kém
dần đi trong thế hệ trẻ. Ở một số nơi trên thế giới, thế hệ ngày nay không
còn hiểu biết gì về tác hại của AIDS – điều mãi mãi hằn sâu trong ký ức
thế hệ chúng tôi.
Tôi xin nhân đây cam kết và kêu gọi xây dựng các quan hệ
đối tác mới và ngày càng sáng tạo hơn với thế hệ các chương trình y tế
và phát triển mới. Các sáng kiến về tài chính sáng tạo như UNITAID là
một nguồn hỗ trợ tài chính bổ sung vô giá, nhất là trong thời kỳ khủng
hoảng như hiện nay. Vai trò của UNAIDS là đảm bảo các cơ chế như vậy phối
hợp được với nhau, tránh cạnh tranh và giữ được sự tập trung vào nhóm
mục tiêu của mình.
Phối hợp với Quỹ Toàn cầu Phòng
chống AIDS, Lao và Sốt rét
Trong lĩnh vực quan hệ đối tác giữa các tổ chức, mối quan
hệ giữa UNAIDS và Quỹ Toàn cầu giữ vai trò hết sức quan trọng. Giờ đã
đến lúc UNAIDS biến bản ghi nhớ ký kết với Quỹ Toàn cầu thành các kết
quả thiết thực ở cấp quốc gia.
Trước hết, tôi xin đảm bảo rằng UNAIDS sẽ là một đối tác
tin cậy và công bằng ở cấp quốc gia, giữ vai trò lãnh đạo trong việc hướng
dẫn các đối tác xác định vấn đề và xây dựng khung ứng phó hiệu quả với
đại dịch AIDS.
Thứ hai, việc áp dụng Chiến lược Quốc gia là một động thái
được hoan nghênh và UNAIDS đảm bảo các quốc gia áp dụng chiến lược đều
dựa trên các kế hoạch chiến lược quốc gia đáng tin cậy chứ không phải
Kế hoạch chiến lược được xây dựng theo sau hoạt động.
Thứ ba, UNAIDS sẽ có trách nhiệm phân tích các điểm yếu
của từng nước để làm cơ sở cho các đối tác triển khai hỗ trợ kỹ thuật.
Thứ tư, chúng ta sẽ có trách nhiệm với nhau. Công việc
của chúng ta sẽ được đánh giá qua một vài các chỉ số quan trọng: đó là
tỷ lệ thành công của các đề xuất được tài trợ và tỷ lệ thành công khi
áp dụng các chiến lược cấp quốc gia, tốc độ đàm phán gói tài trợ và chất
lượng trợ giúp thực hiện dự án đề xuất.
Những gì tôi vừa đề cập đã và đang được triển khai thành
công ở Tây Phi và ở khu vực Châu Á-Thái Bình Dương và cần sớm trở thành
chuẩn mực được áp dụng ở tất cả các khu vực.
Chương trình Cứu trợ Khẩn cấp về
AIDS của Tổng thống Hoa Kỳ
Chính phủ Hoa Kỳ đã mở ra cho UNAIDS 3 cơ hội lớn mà chúng
ta phải nắm bắt lấy. Cơ hội thứ nhất là vai trò lãnh đạo của chính quyền
Tổng thống Obama trong phòng chống AIDS và y tế toàn cầu. Cơ hội thứ hai
là Chương trình Cứu trợ Khẩn cấp về AIDS của Tổng thống Hoa Kỳ (PEPFAR)
tiếp tục được phê chuẩn — đây là chương trình lớn nhất trên thế giới về
AIDS và y tế. Cơ hội thứ ba, bạn tôi và cũng là đồng nghiệp của tôi -
Eric Goosby - đã chính thức được bổ nhiệm vào vị trí Điều phối viên Toàn
cầu mới của Hoa Kỳ về AIDS. Chỉ ít phút nữa thôi ông sẽ có mặt trong phòng
này cùng tham dự buổi họp với chúng ta.
AIDS và MDGs
Một quan hệ đối tác then chốt nữa của UNAIDS là vai trò
cầu nối giữa phong trào phòng chống AIDS và các phòng trào khác trên phạm
vi toàn cầu vì sức khỏe, quyền con người, phụ nữ và phát triển. Nếu chúng
ta để công cuộc phòng chống AIDS hoạt động đơn độc thì sẽ không liên kết
được phòng chống HIV với các chương trình nghị sự trên phạm vi rộng hơn
về y tế và phát triển toàn cầu được thể hiện qua các MDGs. Khuyến khích
cách tiếp cận toàn diện này và tận dụng các quan hệ đối tác sẽ là điều
thiết yếu phải làm để duy trì và đẩy nhanh tiến độ thực hiện trong giai
đoạn tiếp theo của công cuộc ứng phó toàn cầu với AIDS. Đây chính là cái
mà tôi gọi là phong trào AIDS+MDG.
Tháng trước, Tổng thư ký Liên Hợp quốc đã nhất trí ủng
hộ UNAIDS thúc đẩy phong trào AIDS+MDG trong toàn bộ hệ thống Liên Hợp
quốc. Trong kỳ Đại hội Y tế Thế giới gần đây, tôi đã nhận được cam kết
của hơn 70 bộ trưởng y tế là sẽ giúp định vị lại ứng phó quốc gia về AIDS
để ủng hộ phong trào này. Chúng ta đang phối hợp với các tổ chức xã hội
dân sự để huy động hết sức mạnh của phong trào phòng chống AIDS để tiếp
thêm sức lực và hỗ trợ cho việc điều chỉnh chương trình nghị sự của cả
khu vực y tế và phát triển.
Chúng ta nhiệt liệt chào mừng Thụy Điển đã đắc cử chức
chủ tịch Liên minh châu Âu trong nhiệm kỳ tới. Đây sẽ là một cơ hội lớn
để chương trình nghị sự AIDS+MDG tiếp tục tiến xa hơn.
Chúng ta giống như các vận động viên điền kinh thi đấu
giải đồng đội; vận động viên chạy nhanh nhất dẫn đầu, xác lập tốc độ và
là động lực thúc đẩy giúp những vận động viên khác cùng chạy nhanh hơn
là khi họ thi đấu một mình. Công cuộc ứng phó với AIDS có thế đi đầu giúp
tất cả các MDGs khác cán đích nhanh hơn. Tuy nhiên, để duy trì được tốc
độ, chúng ta phải có can đảm tự thay đổi chính mình. Biến
UNAIDS thành một tổ chức hoạt động có hiệu quả và hiệu suất cao hơn.
Mặt trận thứ ba và cũng là mặt trận cuối cùng là biến UNAIDS
thành một tổ chức hoạt động với hiệu suất cao hơn và hiệu quả hơn.
Tôi có vinh dự được lãnh đạo một tổ chức có danh tiếng
lớn trên toàn thế giới, với sức mạnh có một không hai trong vai trò tập
hợp và làm cầu nối. Tuy vậy, rõ ràng vẫn còn những lĩnh vực mà chúng ta
cần hoàn thiện.
Thứ nhất, UNAIDS cần tập trung vào một nhóm có giới hạn
các lĩnh vực ưu tiên có thể được liên kết với các mục tiêu cụ thể để tái
khẳng định chức năng nhiệm vụ của tổ chức chúng ta.
Thứ hai, có những lo ngại về hiệu suất làm việc không cao
tại UNAIDS. Đây là vấn đề về Ban thư ký UNAIDS mà theo một số người là
quá lớn. Chúng ta cần xác định rõ hơn các lĩnh vực ưu tiên, vai trò và
mối liên hệ giữa các Văn phòng chính, các nhóm hỗ trợ khu vực và các văn
phòng quốc gia theo nguyên tắc các văn phòng quốc gia đại diện cho phần
cốt lõi của tổ chức chúng ta.
Thứ ba, có những lo ngại về trách nhiệm giải trình. Chúng
ta cần xác định rõ hơn các mục tiêu và các thước đo cũng như tăng cường
giám sát và báo cáo để nâng cao khả năng chứng minh các tác động do chúng
ta mang lại.
Chúng ta đã bắt đầu một số biện pháp mới áp dụng cho Ban
Thư ký của UNAIDS để giúp Ban thư ký hoạt động có hiệu quả và hiệu suất
cao hơn.
Chúng ta cũng đang tìm hiểu các cách tân trong cách thức
hoạt động, quản lý nguồn lực và các công cụ thông tin truyền thông, cũng
như sử dụng hợp lý hết khả năng của nhân viên UNAIDS.
Trong tình hình khủng hoảng kinh tế hiện nay, tôi quyết
định áp dụng các thay đổi dưới đây trong Ban thư ký để nâng cao trách
nhiệm giải trình, hỗ trợ được nhiều hơn cho các quốc gia và cải thiện
hiệu suất và hiệu quả làm việc.
Thứ nhất, chúng ta sẽ thành lập một Phòng Ngân sách, Tài
chính và Quản lý hành chính, đứng đầu là một Giám đốc. Giám đốc này sẽ
giữ vai trò Kiểm soát viên kiêm Giám đốc Tài chính của UNAIDS.
Thứ hai, chúng ta đã thành lập một Bộ phận Nội quy và Hoạt
động của Tổ chức tại Văn phòng Điều hành.
Bước tiếp theo để thay đổi cơ cấu Ban thư ký của UNAIDS
cho hợp lý sẽ được thực hiện trong vài tháng tới, song song với việc hoàn
tất đợt Đánh giá Độc lập Lần thứ 2.
Hiện tại, chúng ta đang xem xét lại công tác phân bổ nguồn
nhân lực và tài lực ở cấp quốc gia và cấp khu vực cũng như việc tối ưu
hóa cơ cấu, chức năng và sắp xếp công việc cho các thành viên trong Ban
Thư ký — đây chính là nguồn lực quý giá nhất của chúng ta.
Một thách thức nữa là nhân viên trong Ban Thư ký của UNAIDS
được quản lý theo hai hệ thống quản lý hành chính, hệ thống của WHO với
nhân viên tại Geneva và của UNDP với nhân viên cấp khu vực và quốc gia.
Điều này đang gây ra tình trạng thiếu công bằng và hiệu suất làm việc
không được tối ưu hóa. Tôi đang nỗ lực để có thể tìm ra giải pháp cho
vấn đề này càng sớm càng tốt.
Ở cấp quốc gia, ‘chung hành động trên mặt trận phòng chống
AIDS’ chính là phép thử nhanh đối với tổ chức của chúng ta, tổ chức tự
nhận mình ‘đang thực hiện Cải tổ Liên Hợp quốc’. UNAIDS sẽ không đợi để
triển khai kết quả của cải tổ Liên Hợp quốc tại các nước đi tiên phong.
Khi Helen Clark, cán bộ Quản lý hành chính mới của UNDP đảm nhận vai trò
Chủ tịch Ủy ban các Tổ chức Đồng tài trợ trong một vài tuần tới, tôi sẽ
làm việc với bà để dẫn đầu công cuộc cải tổ Liên Hợp quốc bằng cách củng
cố thêm sự hiện diện ở cấp quốc gia của UNAIDS. Tôi sẽ đảm bảo rằng các
giám đốc/điều phối viên quốc gia của UNAIDS sẽ báo cáo trực tiếp lên Điều
phối viên Thường trú của Liên hợp quốc tại mỗi quốc gia và như vậy UNAIDS
sẽ trở thành một phần không thể tách rời trong hệ thống Điều phối viên
Thường trú và trong khung trách nhiệm giải trình của Liên Hợp quốc ở cấp
quốc gia.
Đặc biệt trong thời điểm khủng hoảng này, chúng ta cũng
cần củng cố vị thế của UNAIDS với tư cách là một nhà sử dụng lao động
cạnh tranh. Chúng ta sẽ phối hợp với Công đoàn của UNAIDS để làm tốt hơn
việc phát triển nghề nghiệp cho nhân viên, cải thiện điều kiện làm việc
và khung chính sách nhân lực nói chung.
Chúng ta đã ban hành các chính sách mới cho phép nhân viên
có nhiều sự lựa chọn hơn dựa trên lối sống của họ để cân bằng tốt hơn
giữa công việc và đời sống thông qua việc đưa ra các cách thu xếp công
việc linh hoạt hơn.
UNAIDS quan tâm sâu sắc tới việc xóa bỏ kỳ thị và phân
biệt đối xử. Điều này được thể hiện trong các chính sách và thông lệ hoạt
động áp dụng trong phạm vi tổ chức của chúng ta và do vậy, mới đây chúng
ta đã ban hành một chính sách mới về đa dạng hóa và không loại trừ trong
quản lý nhân lực. Chúng ta cũng đang thúc đẩy việc công nhận phổ biến
hơn các mối quan hệ đồng giới giữa các nhân viên làm cùng tổ chức trong
hệ thống Liên Hợp quốc.
Cho phép tôi dành một vài phút để ghi nhận đóng góp của
những người nhiễm HIV đang làm việc tại Liên Hợp quốc (UN+). Chính họ
đã khơi gợi cảm hứng cho Tổng Thư ký Liên Hợp quốc tập trung ưu tiên vào
ứng phó với AIDS và nhắc nhở tôi rằng UNAIDS chỉ có thể là lương tâm của
thế giới trong phòng chống AIDS khi chúng ta cũng đảm bảo được sự hỗ trợ
dành cho những người nhiễm HIV đang ở giữa ta.
Quản trị và Ban Điều phối Chương trình
Các đánh giá mới đây nêu rõ các lĩnh vực trong đó Ban Điều
phối Chương trình (PCB) cần tăng thêm phạm vi quyền hạn và chức năng hoạt
động.
Tôi đánh giá cao những ý kiến đóng góp của ngài Chủ tịch
lo ngại rằng số lượng các vấn đề nảy sinh trong PCB sẽ dẫn tới tình trạng
quản lý vi mô các quá trình, làm giảm hiệu suất và hiệu quả công việc
của Ban thư ký và khiến cho Giám đốc Điều hành không thể tập trung nhiều
vào các vấn đề chiến lược.
Tôi đang phối hợp với ngài Chủ tịch để đảm bảo rằng PCB
sẽ giảm bớt các thủ tục trong khi vẫn là một cơ quan ra quyết định có
sức nặng. Chúng tôi sẽ tiếp tục nghiên cứu việc thành lập một tiểu ban
xem xét cụ thể các vấn đề này.
Ngân sách và Kế hoạch hoạt động
Thống nhất
Vào thời điểm khủng hoảng tài chính như hiện nay, trách
nhiệm giải trình và phân bổ ngân sách hợp lý luôn là những điều tôi nghĩ
tới trước tiên. Sau nhiều cuộc tham vấn\, tôi đã đề xuất duy trì Ngân
sách và Kế hoạch hoạt động Thống nhất (UBW) tiếp theo ở mức hiện tại.
Chúng ta đã tăng được mức phân bổ cho UBW từ tất cả các tổ chức Đồng tài
trợ (tổng cộng tăng 16 triệu Đô la Mỹ), để họ có thể tham gia đầy đủ vào
Chương trình Phối hợp.
Kể từ khi thành lập UNAIDS, đóng góp của các tổ chức tài
trợ lúc nào cũng vượt quá ngân sách được PCB duyệt và tôi xin gửi lời
cảm ơn tới tất cả các tổ chức tài trợ vì đã nhiệt tình ủng hộ UNAIDS.
Tôi sẽ giám sát các nguồn kinh phí này để đảm bảo vốn lưu
động của chúng ta luôn được duy trì ở mức phù hợp. Tôi sẽ tìm cách giúp
UNAIDS hoạt động theo phương thức chỉ cần số dư kinh phí ở mức thấp hơn
và sẽ thông báo thường xuyên cho PCB về tình hình tài chính của chúng
ta.
Tuy nhiên, tôi cũng lưu tâm đến việc chúng ta cần giữ cho
ngân sách và kế hoạch hoạt động thống nhất (UBW) được linh hoạt để đáp
ứng các phân tích đang thực hiện và các lĩnh vực ưu tiên mới.
Tôi cũng đã cắt giảm bớt nguồn lực cấp cho Ban Thư ký vì
chúng ta có thể làm được nhiều hơn với ít nguồn lực hơn. Chúng ta có thể
xác định được các tiết kiệm chi phí nhờ làm việc với hiệu suất cao hơn
và sẽ sử dụng các nguồn lực có chiến lược hơn. Tôi xin hứa đến năm 2010–2011sẽ
cắt giảm 25% chi phí dành cho hội họp và đi lại từ nguồn ngân sách cho
Ban thư ký của UNAIDS. Việc cắt giảm này bao gồm cắt giảm số cuộc họp
cấp khu vực. UNAIDS cũng sẽ sử dụng nhiều hơn hình thức hội họp trên video
và các công nghệ mới trong phối hợp trực tuyến nhằm cắt giảm chi phí đi
lại và lượng khí carbon thải ra từ đó.
Chúng ta cũng sẽ cắt giảm số lượng ấn phẩm do UNAIDS xuất
bản, từ con số vài trăm ấn phẩm trong hai năm qua, chỉ còn một vài dòng
ấn phẩm quan trọng. Tôi cũng xin cam kết UNAIDS sẽ chuyển sang hướng xuất
bản điện tử và phát hành trên mạng để đảm bảo đến năm 2012, Văn phòng
chính của UNAIDS sẽ là một văn phòng không sử dụng giấy.
Tôi tin tưởng rằng truyền thông là chìa khóa dẫn đến sự
thay đổi thành công của chúng ta. Mục tiêu của tôi là vượt lên dẫn đầu
trong cách chúng ta chia sẻ thông tin, sử dụng tất cả các công nghệ để
người dân dễ dàng tiếp cận hơn đến các thông tin mà họ cần.
Điều này hiện đã đang diễn ra bên trong UNAIDS. Trong nội
bộ tổ chức, chúng ta đang xây dựng một cộng đồng trực tuyến để kết nối
mạng lưới và phối hợp trong môi trường mạng. Đối với bên ngoài, chúng
ta sẽ công bố thêm nhiều sáng kiến mới trong những tháng tới.
Hôm nay, trên website của UNAIDS, chúng ta đã giới thiệu
các bản đồ tương tác mới cung cấp thông tin về các mục tiêu mới nhất trong
tiếp cận toàn cầu và số liệu của 111 quốc gia.
Và đây mới chỉ là sự khởi đầu.
Bằng cách tận dụng mọi cơ hội để tự hoàn thiện, tôi tin
tưởng rằng sau khi thay đổi, UNAIDS sẽ là một tổ chức phù hợp hơn với
mục đích đã đặt ra. Chúng ta cần thay đổi nếu chúng ta muốn tiếp tục giữ
vai trò một chuẩn mực năng động hơn, giám sát và điều phối công cuộc ứng
phó với AIDS.
Phần hy vọng
Việc thay đổi Ban Thư ký và UNAIDS đương nhiên chỉ là một
phương tiện để đạt được mục tiêu. Cho phép tôi chia sẻ một mục tiêu cụ
thể với Quý vị.
Tôi đề nghị chúng ta cùng nhau nỗ lực hết sức mình xóa
bỏ hoàn toàn tình trạng lây nhiễm HIV từ mẹ sang con vào năm 2015. Ở Châu
Âu và Bắc Mỹ, lây nhiễm từ mẹ sang con gần như đã giảm tới mức tuyệt đối.
Hôm qua, trong phiên họp theo chủ đề về Người di cư, bà Emiliane Jayet,
một phụ nữ nhập cư nhiễm HIV đã cảm động kể về việc bà đã sinh được một
em bé khỏe mạnh không nhiễm HIV tại Geneva. Thế giới không thể chấp nhận
được tình trạng là mỗi năm, ở Châu Phi, có 300 000 trẻ em mới sinh bị
nhiễm HIV do lây nhiễm từ mẹ.
Xóa bỏ hoàn toàn tình trạng lây nhiễm từ mẹ sang con sẽ
là một trong những kết quả cụ thể của sáng kiến AIDS+MDG và là con ngựa
thành Tơ-roa của chúng ta trong tăng cường chăm sóc sức khỏe ban đầu.
Để làm được điều này sẽ cần thúc đẩy mạnh mẽ việc chăm sóc sức khỏe bà
mẹ và trẻ em và các dịch vụ chăm sóc các quyền về quan hệ tình dục và
sức khỏe sinh sản. Điều này sẽ giúp chúng ta cân đối được hai lĩnh vực
tập trung là điều trị và dự phòng.
Tôi tin tưởng rằng chúng ta có thể bước vào năm
2015 hoàn toàn không còn trẻ em nào sinh ra bị nhiễm HIV. Chúng tôi đã
bắt đầu xem xét việc ký kết một hiệp định mới giữa WHO, Quỹ Dân số Liên
Hợp quốc (UNFPA) và UNICEF để biến mục tiêu này thành hiện thực.
Tôi muốn nhiệm kỳ làm Giám đốc Điều hành của mình
ở UNAIDS được đánh giá thông qua kết quả đạt được đối với mục tiêu này
cũng như các mục tiêu tham vọng khác.
Các kết quả mới đạt được ở Nam Phi cho phép tôi tin tưởng
rằng thay đổi là điều hoàn toàn có thể thực hiện được: Tôi rất phấn khởi
khi nghe tin Tổng thống Zuma đã xác định rõ ràng mục tiêu phải tăng tốc
ứng phó với AIDS bằng cách giảm 50% số ca mới nhiễm và tăng tỷ lệ điều
trị cho người nhiễm HIV lên 80% số người cần được điều trị vào năm 2011.
Chúng ta phải chúc mừng Tổng thống Zuma với tư cách là lãnh đạo một nước
nơi dịch AIDS hoành hành mạnh nhất trên thế giới vì những quyết định của
ông.
Kết luận
Trước hết, tôi xin chào mừng Eric Goosby, Điều phối viên
Toàn cầu mới của Hoa Kỳ về AIDS đến tham gia với chúng ta tại phòng họp
này. Tôi biết ông đã phải vất vả như thế nào để có mặt ở đây với chúng
ta ngày hôm nay. Cảm ơn ông lần đầu chính thức đến làm việc với UNAIDS.
Tôi biết chúng ta có chung chương trình nghị sự — đó là đảm bảo quyền
sở hữu của các quốc gia trong ứng phó với AIDS, làm cho mỗi đồng đô la
đưa vào hỗ trợ đều có hiệu quả và điều phối sự kết hợp các dịch vụ trong
phòng chống AIDS và y tế.
Theo quan điểm của tôi, nếu lịch sử phòng chống
AIDS dạy ta một điều gì thì đó chính là: giải pháp bền vững nhất sẽ do
những người bị ảnh hưởng bởi HIV xây dựng nên.
Cùng với ngài Chủ tịch PCB, tôi đã được chứng kiến cách
giải quyết vấn đề theo cách tiếp cận xuất phát từ cơ sở ở Tigray, Ê-ti-ô-pi-a.
Ở đó, tôi có vinh dự được chứng kiến một cuộc đối thoại đặc biệt trong
cộng đồng. Người dân thuộc tất cả các tầng lớp xã hội khác nhau bao gồm
cả người nhiễm HIV cùng xem xét giải quyết các vấn đề khó khăn châm ngòi
gây ra dịch AIDS. Chính thành công của các phương pháp tiếp cận như vậy
đã khiến tôi kêu gọi thực hiện dân chủ hóa việc giải quyết vấn đề.
Tôi muốn lãnh đạo UNAIDS bằng câu hỏi: Liệu chúng ta có
đang tạo ra sự khác biệt cho cuộc sống của những người mà chúng ta phục
vụ hay chưa?
Để làm được điều đó, chúng ta cần kề vai sát cánh
bên những người bị ảnh hưởng bởi HIV để phục hồi nhân phẩm cho họ và thắp
sáng trong họ niềm hy vọng. Chúng ta phải dùng đặc quyền của mình mang
lại tiếng nói cho những người thấp cổ bé họng trong xã hội. Các nguyên
tắc công bằng và đoàn kết với người nhiễm HIV phải luôn là nền tảng trong
ứng phó với AIDS.
Hơn ai hết, UNAIDS phải là thước đo đạo đức. Chúng ta phải
lên tiếng chống lại sự mệt mỏi buông xuôi trong phòng chống AIDS và lên
tiếng chống lại các luật pháp mang tính trừng phạt đang hủy hoại những
nỗ lực ứng phó với AIDS.
Các nguyên tắc của chúng ta phải được thể hiện bằng hành
động thiết thực và phải được đánh giá qua kết quả cụ thể.
Mỗi ngày tôi đều làm việc kề vai sát cánh với các đồng
nghiệp dũng cảm và đầy cảm hứng.
Cảm ơn tất cả các bạn.
Và mỗi ngày, tôi đều nhớ tới hàng triệu người giống như
anh Thobani mà tôi đã gặp ở Nam Phi. Những người mà tính mạng và niềm
hy vọng của họ phụ thuộc vào hành động của chúng ta ngày hôm nay.
Xin cảm ơn Quý vị.
Michel Sidibé
Giám đốc Điều hành
Bs Đỗ Huỳnh Phi, M.D., M.Sc., Chuyên viên CDC,
thông tin
aidspreventionproject@yahoogroups.com
Xin ghi rõ nguồn: www.yduocngaynay.com
>>>back>>>
|
 |